Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

TẬP THƠ NGỘ NGHĨNH (S"TIẾP VÀ HẾT)





*                     *                     *
ĐÂU PHẢI MÌNH ANH

Đâu phải mình anh nhớ Cội Nguồn
Kia kìa nhân loại cũng nhớ thương
Tấm lòng trung hiếu, thờ Cội Gốc
Theo đường Quốc Tổ, Đức Hùng Vương.

“Thiên hạ anh em toàn Địa Cầu, cho đến Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa xưa nay đều hướng về Cội Nguồn, sống trong thế giới Đại Đồng vũ trụ. Chỉ trừ những con người còn mê, chưa tìm thấy Cội Nguồn, nên xảy ra bao thảm họa chiến tranh thảm khốc, rốt cuộc chẳng được gì mà tất cả đọa vào hỏa ngục, thủy ngục, sắt ngục, địa ngục, hành ngục vô cùng thảm khốc.”.
*********



QUÁ KHỨ VỚI NỖI BUỒN VUI

Vào thuở ấy, lâu rồi tôi còn nhớ
Tháng năm qua, chôn lấp ở trong lòng
Một cuộc sống, mà hầu như đã chết
Sống đọa đày, ôi số kiếp hết mong
Đời ức ngẹn, với nỗi niềm cay đắng
Kiếp rỉ rê, than khóc những chiều đông
Đường tương lai, còn u mờ xa vắng
Kiếp gian truân, thêm nhớ cảnh Lạc Hồng
Đường tươi sáng, Cội Nguồn nào có thấy
Thấy Sói Beo, vơ vét khắp non sông
Và một hôm, tôi mừng vui phơi phới
Đạo Rồng bay, trong ánh lửa ấm nồng
Đạo đã về, ôi lòng tôi sung sướng
Và đời tôi, nở rộ cánh hoa bông
Ôi mùa xuân, mùa xuân niềm no ấm
Nền Cội Nguồn, Quốc Đạo của Cha Ông
Một niềm tin, một chân trời tươi sáng
Và cho đời, đầy hạnh phúc ước mong.
*********



LỐI CŨ ĐƯỜNG XƯA

Mời Mây dừng lại, núi non xanh
Lối cũ đường xưa, vạn sự lành
Ấn Bút Tiên Rồng, nền Chánh Giáo
Cội Nguồn dân tộc sáng long lanh
Trùng trùng mây núi, đời xuân gấm
Non sông đất nước, nở tinh anh
Đồng Bào chung hiệp, hòa cuộc sống
Biển rộng sông dài, Đạo Thiên Thanh.
*********



BIẾT ĐÂU TÌM VỀ

Chim xa rừng thương cây nhớ Cội
Người xa Nguồn người lội về đâu
Để cho non nước thương sầu
Thương người lạc Cội, biết đâu tìm về.

“Cội Nguồn không phải bây giờ mới có, mà Cội Nguồn đã có từ lâu, có trước tất cả. Cội Nguồn của linh hồn, thể xác. Cội Nguồn dân tộc thiên hạ Đồng Bào anh em toàn vũ trụ, toàn thế giới. Cội Nguồn Tổ Quốc người khai ra sáng lập lên. Người xa văn hóa Cội Nguồn thời coi như đã lạc vào Tà Đạo lặng hụp mãi trong luân hồi bể khổ.”.
*********



CÓ BAO LÂU

Cuộc đời nào có bao lâu
Tháng năm qua lại, bạc đầu mấy khi
Dù là Vua Chúa uy nghi
Cũng không thoát, đò đi sang đò.
*********



RỰC TRỜI MÂY

Đoàn kết cùng chung, một giống nòi
Rồng Tiên Nguồn Cội, khó tàn phai
Quê hương đẹp mãi, tình non nước
Chung nhau truyền thống, đẹp tương lai
Bình đẳng hòa vui, trong Quốc Giáo
Tình người tình Đạo, rạng ngày mai
Độc Lập Tự Do, niềm hạnh phúc
Vinh quang cuộc sống, rực trời mây.
*********



BUỒN THƯƠNG LẠC LOÀI

Xa Nguồn Đạo Đức Ông Cha
Nước non cũng phải buồn xa nỗi buồn
Buồn người đã bỏ quê hương
Buồn cho tan tóc, buồn thương lạc loài.

“Người rời xa Nguồn Cội khó mà gặp được chân lý Đại Đồng. Chân lý cao tột của vũ trụ. Từ Cội Nguồn bản thể Đại Đồng, Bình Đẳng, Độc Lập, Tự Do sinh ra tất cả. Tất cả giác ngộ trở về là một, tất cả chỉ là vũ trụ sự sống của bản thể khai hóa mà thôi.”.
*********



ĐẠI ĐẠO LINH THÔNG

Cuộc đời là vẫn cuộc đời
Xa Nguồn lìa Cội để rồi bơ vơ
Đường đi là vẫn đường đi
Lạc Nguồn mất Cội lấy gì hiển vinh
Rồng Tiên là Gốc chí linh
Muôn năm tỏa sáng đăng trình ấm no
Con đường Độc Lập Tự Do
Thiên Tiên Diệu Pháp hết lo đói nghèo
Con đường khoa học cao siêu
Cội Nguồn vũ trụ muôn điều từ đây
Tổ Tiên tạo lập chuyển xoay
Huyền cơ Tạo Hóa, Đông Tây một đường
Đã là con cháu Tiên Rồng
Tìm về Cội Gốc Cha Ông đặng gần
Cội nền Quốc Đạo Thiên Chân
Con đường hạnh phúc, giàu sang đẹp giàu
Con đường siêu thoát linh hồn
Con đường tột đỉnh, Cội Nguồn Cha Ông
Rồng Tiên Đại Đạo Linh Thông
Con đường Độc Lập Đại Đồng yên vui.
*********



HÃY MAU VỀ

Ai bỏ quê hương, chẳng trở về
Bỏ nghìn sông núi, nước non quê
Bỏ vần mây bạc, bay về núi
Bỏ cả đồng sâu, cánh cò về
Dặm ngàn ẩn khuất, mờ sương khói
Lạc Nguồn lạc Cội, lạc Sơn Khuê
Cội Nguồn mở rộng, tìm con cháu
Cánh Nhạn bay xa, hãy mau về.
*********



ĂN NĂNG

Buổi chào đời, tôi nào hay có biết
Mẹ sanh tôi, ôi đớn đau kịch liệt
Máu tuôn dầm, ôi xé thịt banh da
Suốt hàng giờ, như bị tấn khảo tra
Một lần sanh, là một lần sống chết
Một lần sanh, là một lần kiệt sức
Cả tháng trời, chưa hồi phục Mẹ tôi
Cả tháng trời, kiên cử khổ ôi ôi
Con khờ dại, xin người tha tha thứ
Những tháng năm, khi tôi còn nhỏ bé
Bàn tay Mẹ, khéo léo nâng nâng niu
Con không ăn, Mẹ buồn héo buồn hiu
Ngày như đêm, Mẹ lo từng giấc ngủ
Khổ vì con, Mẹ nào than với thở
Lòng thương con, Mẹ luôn nằm chổ ướt
Những chổ khô, cho con nằm yên giấc
Ôi khờ dại, con nào hay có biết
Lòng thương con, lòng bao la thắm thiết
Thế mà con, còn nghịch lại Mẹ Cha
Nay sám hối, xin Trời Đất thứ tha
Ôi khờ dại, con nào đâu nghĩ tới
Con ấm mình, Mẹ hết hồn hết vía
Mãi âu lo, lòng sợ hãi bất an
Lòng xót xa, người bỏ ngủ quên ăn
Chỉ một đêm, thân Mẹ gầy thấy rõ
Ôi tình thương, ôi tình thương trời biển
Con tập đi, Mẹ vui mừng khôn xiếc
Con vấp ngã, lòng Mẹ đau như xé
Đông chưa về, Mẹ lo từng chăn áo
Hè chưa đi, Mẹ vẫn còn quạt gió
Cho con nằm, an giấc ngủ bình yên
Lòng Cha Mẹ, lòng trời biển thiêng liêng
Nay đã lớn, con mới hiểu được rằng
Khổ mang thai, khổ sanh sản khó khăn
Lớn chừng này, con mới hiểu công lao
Chưa nói chi, nuôi con học dài lâu
Chưa nói chi, việc gã con rước dâu
Thân già yếu, thời còn đâu sức nữa
Ôi xót xa, có con người nghịch tử
Làm Mẹ Cha, khốn khổ biết là bao
Ai ơi đừng bỏ Mẹ Cha
Đền ơn đáp nghĩa, những là công lao
Dầu cho nghèo khổ đến đâu
Cũng nên đền đáp công lao sanh thành
Cha già, Mẹ yếu mong manh
Nếu còn bất hiếu, Trời dành họa tai
Lời Kinh đã nói khó sai
Nếu còn bất hiếu hồn sa ngục hình.

“Kẻ nào chỉ biết đến bản thân, việc gì cũng chỉ vì lợi ích của mình, thỏa mãn dục vọng của mình làm tổn hại đến Cha Mẹ. Ở đời không ai là người hoàn mĩ, Đạo làm con cũng thế, chỉ cần người con biết phục thiện, thời Cha Mẹ sẽ tha thứ tất cả. Ngược lại càng cố chấp nghịc Đạo làm con bất hiếu, làm cho Cha Mẹ tổn hại đau khổ, nhục nhã đối với xóm làng bà con thời cái tội ấy to lớn không biết đâu mà suy lường. Có thể nói đời đời kiếp kiếp trùng đại họa”.
*********



VẮNG EM

Sầu lên bãi biển cát vàng
Vắng em biển cũng lang thang bọt bèo
Trường Sơn đèo lại quanh đèo
Vắng em mây cũng tiêu điều ngẫn ngơ
Mùa xuân mùa của ước mơ
Cho người xuân sắc cõi bờ tình yêu
Vắng em đời cũng buồn hiu
Trái sầu rơi rụng khắp chiều mùa Đông.
*********



DÂN CA CỘI NGUỒN
RU CON

Bên kia tiếng súng nổ dồn
Bên đây lòng Mẹ phập phồng lo âu
Quê hương tan tóc u sầu
Việt Nam sao mãi dập vùi chiến tranh

Con ơi con ngủ đi con
Non sông còn giặc, Cha còn cứ đi
Đánh cho lũ giặc tan thây
Đánh cho tan xác giặc này cuồng điên

Con ơi con ngủ cho yên
Để con mau lớn lên thuyền ra khơi
Đánh cho lũ giặc tơi bời
Đánh cho tan tát hết đời ngoại xâm

Ầm ầm trời đất chuyển rung
Quê hương chơm chớp đùng đùng điếc tai
Kìa khói lửa, kìa đạn bay
Thi nhau dậy núi dậy non ngập trời

Ôi cơn giận nóng cả người
Ước gì xung trận diệt nòi hung di
Con ơi con hãy ngủ đi
Cho măng mau lớn xanh rì quê hương

Theo chân Phù Đổng Thiên Vương
Đánh cho quân giặc hết đường rút lui
Hồn thiêng dũng sĩ hồn thiêng
Anh linh phù trợ trận tiền ngoài kia

Gió ơi gió, mưa ơi mưa
Nổi lên giông bảo vùi chôn quân thù
Nổ rang tiếng súng không ngừng
Cha con giờ cũng lẫy lừng hùng anh

Con ơi con ngủ cho nhanh
Khi con thức giấc đã thành tài ba
Gươm thiên Nguồn Cội Ông Cha
Tỏa nguồn ánh sáng yêu ma tan tành

À ơi ơi à
Non xanh thời nước cũng xanh
Ông Cha Thần Thánh cháu con khác gì
Trời xanh đất cũng xanh rì
Con Trời thời có khác gì Trời đâu
Đạo Trời là Đạo công minh
Phải đâu xâm lượt tội nghìn ác muôn

À ơi ơi à
Có sinh có tử con ơi
Đó là quy luật Đạo Trời xưa nay
Kìa cờ phất, kìa Rồng bay
Báo tin chiến thắng khắp nơi dập dồn

Sao lòng Mẹ bổng bồn chồn
Vầng Trăng sao bổng u buồn thế kia
Phải chăng người đã ra đi
Chầu Trời để lại sầu bi cho người

Con ơi con ngủ an rồi
Nhưng lòng Mẹ vẫn bồi hồi thiết tha
Cha con theo bước Ông Cha
Vì nền Độc Lập nở hoa thái bình

Cô đơn Mẹ vẫn giữ gìn
Chờ ngày sum hiệp Thiên Đình quê Cha
Trăm năm trong cõi người ta
Bóng câu chớp mắt đã qua hết đời

Mai kia con thức dậy rồi
Hiếu trung anh dũng nối đời liệt oanh
Xây nền Quốc Đạo tinh anh
Cội Nguồn văn hóa đẹp xinh rạng ngời

Nhơn luân hiếu nghĩa cuộc đời
Thi nhau đền đáp ơn thời nước non
Dân giàu nước mạnh nghe con
Yêu dân mến nước để còn gặp Cha
À ơi ơi à.
*********



DÂN CA CỘI NGUỒN

Hò hơ ơi hò
Buồn ôi khôn xiếc sự tình
Vì sao đất nước quê mình nghèo xơ
Hỡi người người hỡi tại ai
Tại ông Trời hỡi, tại này ác gian

Hò hơ ơi hò
Vì sao nô lệ lầm thang
Phải chăng có kẻ tạo đàng bất trung
Học theo thuyết giáo ngoại xâm
Quên Nguồn bỏ Cội lạc lầm mà ra

Hò hơ ơi hò
Rồng Tiên lợt lạc phôi pha
Lạc đường trúng kế tà ma hãm kiềm
Mất đi văn hóa Cội Nguồn
Chia bè rẻ phái bao điều hại nhau

Hò hơ ơi hò
Hồng trần một kiếp hữu vi
Mưu sâu kế độc được gì hỡi tham
Học chi cái thói ác gian
Nắm mồ đầy cỏ danh vang ác nòi

Hò hơ ơi hò
Cỏng rắn về cắn gà nhà
Cho đời đen đủi cho hoa héo tàn
Còn chi châu báu bạc vàng
Giang sang cạn kiệt hao mòn mòn hao

Hò hơ ơi hò
Nghìn năm khốn khổ biết bao
Đói nghèo lạc hậu nói sao cho cùng
Sống đời địa ngục được gì
Dưới chân xâm lượt mấy khi sang giàu

Hò hơ ơi hò
Cội Nguồn truyền thống để đâu
Sao không khơi dậy cùng nhau đổi đời
Non sông đất nước biển trời
Mùa xuân rực rỡ sáng ngời tự do

Hò hơ ơi hò
Văn minh trổi dậy ấm no
Qua bao kiếp nạn hết lo đói nghèo
Gieo trồng Nguồn Cội mãi gieo
Lớp sau lớp trước qua đèo lên Tiên

Hò hơ ơi hò
Hiu hiu ngọn gió thân thương
Đời đời Độc Lập con đường ấm êm
Con đường yêu nước thương dân
Con đường hạnh phúc, Trời gần kề bên
Hồn thiêng sông núi linh thiêng
Hộ trì chân lý Cội nền Cha Ông

Hò hơ ơi hò
Lời Kinh đã nói rõ thông
Giàu sang đâu phải chờ trông người ngoài
Báu châu có sẵn nơi người
Phải nhờ văn hóa Cội Nguồn khai thông
Hò hơ ơi hò.
*********



LỜI TỰA 20

Bao cuộc sống thăng hoa mà quên đi người dựng nước, thời khó mà giữ vững độc lập lâu dài. Chúng ta chỉ thấy hiện tại mà quên đi quá khứ là chúng ta tự chặt bỏ Gốc Rễ của mình, đánh mất sự linh thiêng của ông cha, của hồn thiêng dân tộc đã có từ hàng nghìn thậm chí hàng triệu năm.

Đánh mất văn hóa Cội Nguồn là đánh mất cả hồn thiêng dân tộc, sự linh thiêng không còn nữa. Trải qua bao cuộc nô lệ kéo dài hơn nghìn năm, dân chúng lầm thang cảnh trâu cày ngựa cỡi, đói nghèo lạc hậu, điểm tô ngục tù.

Chế độ này qua chế độ khác đến, không có gì là mới mẽ, dân chủ công bằng được lặp đi lặp lại mãi cũng không thực hiện được.
Đau đớn thay phận dân đen
Đói cơm rách áo, lại thêm ngục tù.

Sự đồng cảm sâu sắc đối với số phận cuộc đời nô lệ mất tự do, sự đau đớn của mình cũng chính là sự đau đớn của người khác, mình là người đáng thương cũng như bao nhiêu người cùng cảnh ngộ mất tự do nô lệ đều đáng thương như thế.
Sống đã chung, cuộc đời nô lệ
Thời còn chi, chung vế đấu tranh
Nền Cội Nguồn, phất phới thiên thanh
Hãy đứng lên, trở về Nguồn Cội
Theo cha ông, diệt nòi phản bội
Liều tuổi xuân, ôm gối tự do
Tìm mùa xuân, tìm thấy ấm no.

Những chế độ bù nhìn đã xô đẩy con người vào chổ bế tắc cuộc đời.
Cũng lắm kẻ, lỡ làng cuộc sống
Theo Tàu Tây, tìm lấy hư danh
Sống trôi nổi, bèo bọt mong manh
Công công cóc, giựt giành ô nhục
Nhân đã xấu, quả thời Địa Ngục
Hãy quay đầu, tìm lại Cha Ông
Đời tự do, tỏ rạng non sông
Hãy về đi, con cháu Lạc Hồng.

Chúng ta chỉ thấy danh lợi đen tối trước mắt mà quên đi danh lợi tươi sáng bao la của Nguồn Cội, vẻ đẹp của lòng trung hiếu và sự rạng rỡ bất tử của linh hồn.

Quốc Tổ Vua Hùng là người tự hào của dân tộc, vừa là Quốc Tổ vừa là Thầy, vừa là Đấng cứu thế. Nhà quân sự, chính trị, khoa học, Đạo Đức, văn hóa, nghệ thuật, mỹ thuật có một không hai trên toàn cầu thời đó.

Tài trị Quốc không có vị vua nào trên toàn thế giới thời đó sánh kịp, sự kéo dài độc lập gần ba nghìn năm. Một đất nước Văn Lang hùng mạnh. Tất cả từ Vua, Quan cho đến chí dân sống một lối sống bình đẳng. Sống theo Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Đức. Cán cân công lý luôn luôn được giữ vững công bằng văn minh. Hể có tội thời theo luật xử phạt như nhau. Vua, Quan, Dân cùng bình đẳng.

Quốc Tổ thường dạy rằng làm vua, làm quan mà không có dân thời sống với ai. Cá có thể mất nhưng nước thời đời đời vĩnh cữu. Nước có độc thời Cá phải chết, vì vậy giáo dục Đạo Đức cho dân vẫn là chính sách hàng đầu. Xem nhẹ bỏ mất văn hóa Cội Nguồn chạy theo văn hóa ngoại lai thời tai hại chẳng biết đến đâu mà suy lường.
*********



ĐỜI SỨ GIẢ

Những tháng năm, ôi vô cùng khốn khó
Nỗi cực hình, dai dẳng mấy mươi năm
Ta vẫ sống, vì ta nghĩ nước non
Đời vẫn đẹp, một tình yêu huyền ảo
Đây là đất, thiêng liêng nền Quốc Đạo
Tuy đọa đầy, nhưng lòng ta vui sướng
Đường chánh nghĩa, ôi con đường rộng lớn
Tháng cùng năm, ta vẫn giữ lòng son
Vì truyền thống, vì Tổ Quốc nước non
Đời sứ giả, một cuộc đời Đạo Pháp
Đầy gian nan, nhưng tâm hồn thanh thoát
Vì cháu con, vì thế hệ tương lai
Vì non sông, tươi đẹp ở ngày mai
Ta đã sống, một cuộc đời giám sát
Ta đã sống, một cuộc đời quản thúc
Nhưng vì dân, ta vẫn sống hiên ngang
Mãi vì dân, ôi cuộc sống cao sang
Đời sứ giả, một tâm hồn rộng mở
Luôn hòa mình, vào thế giới cha ông
Luôn hòa mình, vào Tổ Quốc non sông.
*********



DÙ CÓ CHẾT

Vào Quốc Đạo, dù người tôi có chết
Nhưng hồn tôi, vẫn sống mãi uy linh
Theo Cha Ông, vào cảnh giới trường sinh
Đường trung hiếu, một cuộc đời hoa nở
Cõi trần gian, trong cuộc đời dâu bể
Khổ lắm đều, vui chẳng đặng bao nhiêu
Đời ảo mộng, trong kiếp sống nhục vinh
Nền Quốc Đạo, nền Đại Đồng giải thoát
Nền chân lý, nền hòa bình hạnh phúc
Chén rượu thiền, trong cuộc sống thanh cao
Đời tự do, đời tự chủ ước ao
Lòng phơi phới, một biển trời đầm ấm
Xuân đã nở, trong lòng người chiến thắng
Đưa hồn ta, về với cõi thiên ban
Đạo Rồng Tiên, nền Quốc Đạo vinh quang
Đưa giống nòi lên tột đỉnh cao sang
Nền chân lý, ôi chân lý bạc vàng
Đạo cho ta, ôi cuộc sống thênh thang
Đạo cho ta, ôi cuộc sống vẻ vang
Và cho ta, những cuộc sống thiên đàng.
*********



ĐẠI ĐỒNG ANH EM

Việt Nam Quốc Đạo đăng trình
Non sông khởi sắc quê mình ấm no
Hết thời hung hiểm quanh co
Non xanh nước biếc Trời cho sang giàu
Cội Nguồn truyền thống cao sâu
Con đường đoàn kết rực màu bình yên
Cội Nguồn văn hóa thiêng liêng
Con đường về đến cõi miền Ông Cha
Thiên Đàng Cực Lạc Hà Sa
Giang san Tiên Tổ nước nhà Rồng Tiên
Phật, Tiên, Thánh, Chúa anh em
Đại Đồng chung sống khắp miền Trời cao.
*********



VĂN HÓA ĐẠI DỒNG

Tình yêu Tổ Quốc non sông
Tình yêu Nguồn Cội, con Rồng cháu Tiên
Từ khi có nước có non
Có nền Quốc Đạo vàng son đẹp trời
Hùng Vương Quốc Tổ con Trời
Xuống trần khai Đạo dựng thời nước non
Tiên Rồng Đại Đạo vàng son
Văn Lang Độc Lập còn vang đất trời
Cội Nguồn văn hóa sáng ngời
Văn Lang Quốc Giáo một thời văn minh
Dẫu rằng trải mấy nghìn năm
Hào quang chánh giáo, thẳm thăm cao vời
Rồng Tiên Quốc Đạo trên đời
Đại Đồng đoàn kết, khắp thời năm châu
Rồng Tiên Nguồn Cội một bầu
Một nền văn hóa lâu đời nghìn xưa.
*********



THIÊN ĐẠO CỘI NGUỒN

Đạo trở về đây, với nước non
Cho đời mơ ước, kiếp son vàng
Đạo là cam lộ, niềm giải thoát
Cho đời quả ngọt, buổi xuân sang
Tràng đầy yêu mến, lòng nhân ái
Tình người rạng rỡ, nét hân hoan
Văn hóa Cội Nguồn, thời tiền sử
Long Hoa kinh giáo, Đạo Trời ban.
*********



CON BƯỚM VÀNG

Em là con Bướm vàng
Lạc giữa chốn trần gian
Bao giờ em thấy khổ
Hãy trở về Tiên Ban.

“Chỉ có cuộc sống bình thường mới là cuộc sống chân chính cao quý. Cuộc sống bình thường không phải là cuộc sống của sự nghèo hèn, đói rách, mà là cuộc sống giản dị, lối sống lúc giàu cũng như lúc nghèo lúc nào cũng giản dị thanh cao lối sống giải thoát thật sự. Cuộc sống phô trương danh lợi chỉ làm tăng thêm sự giả dối. Ở đời không có cái lợi nào hơn là cái lợi theo văn hóa Cội Nguồn lên ngôi vị Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.”.
*********



TÌM AI ?

Lơ lững vần Trăng, hỡi tìm ai
Lấp lánh trời sao, cảnh đêm dài
Vần thơ tâm sự, người xưa cũ
Thời gian xa cách, có đổi thay
Đường khuya cảnh vắng, lâu rồi nhĩ
Còn đọng làn môi, chút đắm say
Sóng gió vòng tay, đâu còn nữa
Tình không biên giới, tình đăng cay.
*********



BỔN PHẬN VÀ TRÁCH NHIỆM

Cuộc đời theo bước Cha Ông
Làm tròn bổn phận, vì chồng vì con
Làm dân phải nghĩ nước non
Cuộc đời còn phải chu toàn hiếu trung.

“Người phụ nữ tài năng đức hạnh, họ có đủ hai yếu tố tốt đẹp toát lên nhân cách phi phàm. Đó là giỏi việc nước, đảm đang việc nhà, đêm hạnh phúc đến cho gia đình cho xã hội. Tài sản quý báu nhất của người đàn ông chính là người vợ vừa có tài vừa có sắc, vừa có đức hạnh.”.
**********



TIẾU

Người ta lo nghĩ chuyện nước non
Sự nghiệp vinh quang mãi mãi còn
Còn anh chỉ biết say với xỉn
Làm sao vững chải để nuôi con.
*********



ĐA TÌNH

Gió cũng đa tình, vốn như ai
Gió hôn sắc thắm, cảnh xuân đầy
Gió yêu phố thị, miền thôn dã
Yêu cả trời chiều, cánh cò bay.

“Cuộc sống không tình yêu, cuộc sống chẳng ra sao. Cuộc sống có lý tưởng, tình yêu mạnh mẽ là cuộc sống tràn đầy hạnh phúc. Đánh mất tình yêu non sông đất nước tình yêu vă hóa Cội Nguồn, thời chúng ta khó mà tìm thấy hạnh phúc, độc lập, tự do. Cũng khó xây dựng nền đoàn kết dân tộc tiến đến xã hội văn minh hiện đại, dân giàu nước mạnh.”.
*********



ĐƯỜNG VỀ ĐƯỜNG LÊN

Đường về Cội Gốc cha ông
Đường lên thượng giới con Rồng cháu Tiên
Đường lên thượng giới đường lên
Cội Nguồn chân lý vô biên Cội Nguồn
Con Đường văn hóa Đại Đồng
Con đường Độc Lập ấm nồng tự do
Đường lên hạnh phúc ấm no
Thiên Đàng cực lạc tự do thiên đàng
Trời xuân, xuân hẹn, xuân ngàn
Cho đời thắm sắc cho người lên mây
Non Nguồn biển Cội là đây
Tình người tình Đạo đắp xây mộng lành
Cội Nguồn Đạo vị trong thanh
Non ca nước hát xanh xanh một màu
Rạng ngời hạnh phúc biết bao
Đầy trời chim hót, trăng sao đầy trời
Đường về Nguồn Cội thảnh thơi
Đường lên thượng giới rạng ngời tình chung.
*********



TIẾU

Xin đừng vội bước sang sông
Nhà em trước ngõ, anh trồng cây si
Trồng từ em mới biết đi
Vắng em anh biết lấy gì ngắm trông.
*********



BÀI CA SANG GIÀU

Cội Nguồn mất, dân tình khốn khổ
Các vương triều lật đổ liên miêng
Thêm vào xâm lượt ngoại xâm
Tóm thâm của cải, ác gian bạo tàn
Dân trước cảnh cơ hàn nô lệ
Đói cùng đau lắm thuế nặng xâu
Giàu sang thì chẳng thấy đâu
Nổi lo bắt bớ, biết bao khốn cùng
Đồng Bào hỡi con đướng Quốc Giáo
Đức Hùng Vương dựng nước ngàn xưa
Cội Nguồn văn hóa kinh thơ
Huyền cơ diệu pháp bến bờ Trời Nam
Một nguồn thơ bao hàm vũ trụ
Đạo Rồng Tiên hội đủ tinh hoa
Cội nền Quốc Đạo Ông Cha
Gươm thiên trấn Quốc, Long Hoa Đạo Trời
Nền văn hóa sáng ngời truyền thống
Đời tự do no ấm văn minh
Quê hương đợm thắm nghĩa tình
Nối vòng tay lớn vượt nghìn gian nan
Nguồn Cội mất thiên đàng cũng mất
Đời loạn li dân chúng thê lương
Rời xa Quốc Tổ Hùng Vương
Quê hương mất Gốc náo nương nơi nào
Nền Quốc Đạo bầu trời rực rỡ
Thờ Hùng Vương lịch sử vàng son
Măng non thế hệ cháu con
Cội Nguồn quả bạc quả vàng sum suê
Đời trong Đạo đề huề tiến hóa
Đạo trong Đời đẹp cả ngoài trong
Tinh thần, vật chất cả hai
Dân giàu nước mạnh đắp xây hòa bình
Một dân tộc lẫy lừng truyền thống
Đủ quyền năng chôn lấp ngoại xâm
Sá gì lủ giặc cỏn con
Lo gì chẳng đặng vinh quang nước nhà
Tiên Rồng nhất định nở hoa
Mùa xuân độc lập bài ca sang giàu.
*********



MƯA ĐẠO

Từng cơn mưa Đạo đến gần
Cho non cho nước thêm phần tốt tươi
Cho đời rạng rỡ nụ cười
Đơm hoa kết trái bao thì hùng anh
Cho quê cảnh đẹp như tranh
Cho đời quả ngọt, quả lành ấm no
Đạo về người cũng tự do
Đường lên thiên giới, để cho người về
Thiên đàng hạnh phúc sum suê
Từng cơn mưa Đạo tràng trề nước non
Việt Nam đất nước vàng son
Việt Nam tỏ rạng danh vang Tiên Rồng.
*********



ĐI GIỮA MÙA XUÂN

Đền thờ Quốc Tổ nguy nga
Em đi dự lễ Quốc Gia đền thờ
Rồng bay phượng múa nên thơ
Trời mây non nước cõi bờ Việt Nam
Ta đi đi giữa mùa xuân
Thuyền Rồng rẻ gió về Nguồn Trời cao
Tiên Rồng xinh đẹp biết bao
Truyền kỳ ngày hội ước ao sự lành
Tình người đợm thắm trời xanh
Cội nền Quốc Đạo dệt mành thành công
Năm nghìn năm trước Cha Ông
Cội Nguồn chân lý định thông cõi bờ
Văn Lang Quốc Giáo kinh thơ
Dựng xây non nước cõi bờ Văn Lang
Đời xuân rực rỡ trời Nam
Mùa xuân rực rỡ giang san Tiên Rồng.
*********



TIẾU

Từ buổi gặp nhau, buổi ban đầu
Trời! anh có nói, gì gì đâu
Để rồi em phải, đi lối khác
Hoa đà có chủ, hẹn kiếp sau.

“Đã yêu thích những loài hoa đẹp thời đừng sợ nó có gai hoặc châm đau. Mà hãy thể hiện tình yêu một cách mạnh mẽ như mãnh hổ vồ mồi, như bảo tố và không bao giờ bỏ cuộc. Không có nghĩa là tình yêu điên rồ, điên cuồng mà tình yêu có lý trí, yêu để có hạnh phúc nếu không phải thế thời như con Đại Bàng hãy cất cánh mà bay đi vì đã nhầm đối tượng hoặc những loài hoa đã có chủ.”.
*********



TIẾNG GỌI CỘI NGUỒN

Thiêng liêng tiếng gọi Cội Nguồn
Non sông đất nước Tiên Rồng trổ hoa
Cội Nguồn Quốc Đạo Ông Cha
Truyền người yêu nước truyền là hiếu trung
Vua Hùng Quốc Tổ Vua Hùng
Thiêng liêng che chở con Rồng cháu Tiên
Trời thiêng Đất cũng còn thiêng
Tìm về Cội Gốc vô biên sự lành
Hồn thiêng non nước linh anh
Phù trì những kẻ lòng thành hồi quy
Tai qua nạn khỏi muôn khi
Bình an vạn sự thoát đi cảnh nghèo
Về Nguồn là cảnh sang giàu
Cha Trời ban phúc ôi nào hiển vinh
Cội Nguồn là Cội trường sinh
Bước vào sẽ được đăng trình Rồng mây
Thiêng liêng tiếng gọi Đông Tây
Về Nguồn về Cội đắp xây thiện lành.
*********



TIẾU

Một lần yêu hai lần yêu
Nhưng mà chẳng được bao nhiêu sự tình
Cuộc tình sao lắm lênh đênh
Như sương như khói mông mênh thế nào.
*********



NHỊP CẦU THIÊN TIÊN

Ta về đất nước quê ta
Có nền văn hóa nước nhà Rồng Tiên
Cội Nguồn truyền thống thiêng liêng
Đời đời tỏ rạng khắp muôn mọi nhà
Ngày xuân hoa nở đầy hoa
Dâng người dựng nước ấy là Hùng Vương
Tự do buôn bán, bán buôn
Tự do cuộc sống, mọi đường tự do
Con đường rộng mở ấm no
Con đường Quốc Đạo Trời cho con đường
Thánh, Thần, Tiên, Phật, Chúa, Vương
Cũng đều quy hướng Cội Nguồn Trời Cha
Cội Nguồn vũ trụ bao la
Diệu huyền, huyền diệu cao xa diệu huyền
Trời Nam đất Việt linh thiêng
Địa Long ung đúc vô biên nhiệm mầu
Cội Nguồn tỏ rạng năm châu
Việt Nam là cõi nhịp cầu Thiên Tiên.
*********






NON XANH NƯỚC BIẾC

Nước non ai khéo tạo hình
Khác gì thiên giới của nghìn Bồng Lai
Bầu trời muôn nhịp thang mây
Trăng treo gác núi, tà bay đỉnh đồi
Gập ghềnh sông núi lõm lồi
Tự do cánh Hạt lên Trời nghe Kinh.

“Hạnh phúc lớn nhất cuộc sống con người là được sanh ra trên mảnh đất giàu tìm năng du lịch, giàu tài nguyên khoáng sản, non xanh nước biết trùng điệp. Những người yêu quê hương đất nước họ vô cùng hạnh phúc và luôn luôn cống hiến, trí tuệ, tiền của sức lực cho quê hương đất nước.”.
*********






VIỆT NAM
VĂN HÓA CỘI NGUỒN

Nghìn năm non nước bạc màu
Lạc nền Quốc Đạo năm nào nghìn xưa
Họa tai trút xuống như mưa
Cúi luồn nô lệ, sớm trưa cơ hàng
Cội Nguồn dân tộc không còn
Tự do, độc lập son vàng rất xa
Việt Nam non nước quê ta
Hùng Vương Quốc Tổ, vua Cha anh hùng
Lập Đời, lập Đạo thượng ngơn
Thái bình độc lập dài ôi là dài
Gần ba nghìn năm chẳng sai
Dân giàu nước mạnh Đông Tây lẫy lừng
Việt Nam văn hóa Cội Nguồn
Tôn thờ gìn giữ, rạng ngời muôn năm
Việt Nam đất nước Việt Nam
Rồng Tiên rộng mở thênh thang biển trời
Đại Đồng mở rộng trên đời
Năm châu bốn biển đều là anh em
Còn Nguồn còn Cội giàu lên
Mất Nguồn mất Cội sao nên cuộc đời
Con dân Đại Việt người ơi
Vì Nguồn vì Cội cuộc đời lên Tiên.
*********



THUYỀN NGUỒN CỘI

Đầy bão tố, biển trần đen tối
Sống đọa đày, vạn lối u minh
Ba chìm bảy nổi lênh đênh
Xé xâu ăn nuốt tiêu tan giống nòi
Kìa Nguồn Cội trở về cứu vớt
Cứu cháu con lạc lối bơ vơ
Lạc vào tranh đấu khốn nguy
Biển thù núi hận vùi chôn cuộc đời
Thuyền Nguồn Cội sáng ngời tỏa sáng
Vượt trùng dương cứu vớt hồn linh
Trở về Nguồn Cội bình yên
Tự do, dân chủ, giàu sang, nhân quyền
Thuyền Nguồn Cội tràn đầy hạnh phúc
Gió nghĩa tình tan biến ghét ganh
Lên thuyền Nguồn Cội thương yêu
Hết sầu, hết khổ hết đi đọa đày
Thuyền Nguồn Cội vang lừng truyền thống
Trống đại hùng nòi giống ngân nga
Thái bình độc lập  âu ca
Không còn nô lệ, nước non thanh bình.
*********



THƯƠNG ANH QUÁ

Nghe anh khóc, lòng em thương quá
Thấy anh cười, khô héo vành môi
Cội Nguồn anh đã buông trôi
Ốm tong cuộc sống, ốm teo linh hồn
Nhìn anh mãi, gầy cồm lý trí
Mãi nương nhờ, bố thí ngoại ban
Đời anh lạc Cội lang thang
Cúi đầu sợ hãi ngoại xâm quân thù
Nhìn anh mãi lỵ quỳ khúm núm
Mà lòng em đau đớn chua cay
Đời anh như lá thu bay
Lạc loài trong cảnh ma xơi, quỉ hầm
Hỡi người anh, con cháu Tiên Rồng
Mau mau trở lại Cội Nguồn mau mau
Lìa vuốt quỉ thoát nanh yêu
Tự mình làm chủ nước non quê nhà
Theo chân Quốc Tổ Vua Hùng
Phơi gan , trải mật khiếp hồn quỉ yêu
Thương anh lạc Cội bơ vơ
Ghét anh cứ mãi tôn thờ ngoại xâm.
*********



LẠC MẤT ĐƯỜNG VỀ

Loay hoay trong kiếp hồng trần
Nồi danh chưa chín trên đầu bạc phơ
Mới nhìn nắng sớm chiều mưa
Năm qua tháng lại hết đi một đời
Xác trần sắp bỏ lại rồi
Hồn lìa khỏi xác đi chầu Diêm Vương
Nghĩ đời càng nghĩ càng thương
Lạc Nguồn lạc Cội biết phương nào về
Lui hui gieo nợ gieo nần
Nợ chưa kịp trả tử thần đến vây
Đâu còn kịp nữa thảm thay
Cội Nguồn trước mắt mà xa nghìn trùng
Thế là một kiếp hồng trần
Luân hồi vạn nẻo sáu đường lại qua
Uổng thay một kiếp người ta
Chỉ vì lạc Cội đọa sa khốn cùng
Vận may con cháu Tiên Rồng
Lỡ làng vuột mất thiên đàng chánh quê
Linh hồn ác nghiệp chuyển xây
Uổng thay một kiếp người ta! con người.
*********



BƯỚC CHÂN VỀ

Lạc bước Cội Nguồn, bổng nhớ quê
Nhân duyên đưa đẩy bước chân về
Nghe hồn sực tỉnh niềm lạc lối
Sa vào tội lỗi, sống lê thê
Con đã về đây, với mọi người
Chung cùng Nguồn Cội Đạo với Đời
Giây phút ngập tràn trong giác ý
Nở nhành xanh ngọn, hết chơi vơi.
*********



XIN CHÀO

Xin chào những kẻ lạc Nguồn
Chạy theo xu thế hết đường hồi quy
Lạc vào hố thẳm chông gai
Mịt mờ tăm tối, họa tai trùng trùng
Xin chào những kẻ lạc đường
Lên non cầu Mác xuống đèo cầu Lê
Khốn cùng tại họa thảm thê
Xin chào những kẻ còn mê độc tài.
*********



KHÓ MONG TRẢ LỜI

Đừng có hỏi, những lời khờ dại
Bỏ Cội Nguồn, lụn bại hồn linh
Còn gì con cháu Rồng Tiên
Bên bờ vực thẳm đảo điên cuộc đời
Đừng có hỏi những lời bất nghĩa
Bỏ Cha Ông, Tiên Tổ bề trên
Tội đồ khó tránh diệt vong
Hỏi chi, đừng hỏi khó mong trả lời.
*********



CHÚC MỪNG CHO NHAU

Về Nguồn gặp bạn đồng hành
Chúc nhau gì nhỉ ?  cho vừa lòng nhau
Người tới trước, kẻ về sau
Chung quy cũng lại một màu hiếu trung
Tôn thờ Nguồn Cội Cha Ông
Thành tâm lễ lạy cầu mong cho đời
Cầu cho trăm họ yên bình
Cầu cho cuộc sống nghĩa tình keo sơn
Gặp nhau ta lại chúc nhau
Chúc cho cuộc sống xanh màu nước non
Chúc nhau thắm nghĩa đệ huynh
Chúc nhau thăng tiến vượt lên sang giàu
Dốt ngu cũng chỉ con người
Sang hèn cũng chỉ một Nguồn mà ra
Xấu đẹp cũng chỉ người ta
Một Nguồn một Cội biết bao thâm tình
Cùng nhau về đến Cội Nguồn
Chúc nhau tâm phúc, chúc mừng cho nhau.
*********



CHẲNG TÌM ĐÂU XA

Chân Tâm có Phật có Tiên
Có Thần có Thánh vô biên tận cùng
Chân Tâm là Cội là Nguồn
Cớ chi lặng lội kiếm tìm khổ thân
Chỉ cần hướng thiện tu Tâm
Loại trừ ác tánh , hại ngầm hồn linh
Ác nghiệp cội gốc Vô Minh
Che mờ tâm trí hết mong phản hồi
Ba chìm bảy nổi cuộc đời
Trôi lăng khốn khổ biết ngày nào yên
Trở về Nguồn Cội thuốc tiên
Chữa lành sầu não tiêu tan đọa đày
Chân Tâm chân phúc chân lành
Minh Tâm, kiến tánh rõ thành là đây
Thức Tâm nào phải Chân Tâm
Nước cùng Bọt Nước dễ lầm nghĩ suy
Đời lạc Cội chạy theo dục vọng
Mãi đấu tranh lạc Cội Chân Như
Lao vào tội lỗi mãi lao
Để rồi nhận lấy biết bao khốn cùng
Chân Tâm là Cội là Nguồn
Là chân Phật Thánh chẳng tìm đâu xa.
*********



LÀ CÁI CHI CHI

Độc Tài là cái chi chi
Xúm nhau quanh quẩn chưa khi nào rời
Độc Tài tồn tại trên đời
Làm cho cuộc sống đứng ngồi không yên
Điều gì cũng dễ lãng quên
Độc Tài nhớ mãi không sao xa lìa
Thi nhau tranh bá tranh hùng
Rốt cùng chẳng được cái gì ác mang
Mồ xanh thân xác rã tan
Một đời tranh đấu trắng tay một đời
Mau mau dứt bỏ độc tài
Mới mong thoát khỏi biển trời trầm luân
Muốn cho cuộc sống bình yên
Sống theo Hiến Pháp Đa Nguyên công bằng
Sáng bừng Dân Chủ Nhân Quyền
Dân giàu nước mạnh hết còn nghèo xơ
Cội Nguồn Ta hãy về đi
Văn minh cuộc sống, đắp xây cuộc đời
Độc Tài vứt bỏ đi rồi
Sống yên hạnh phúc, đất trời đầy xuân.
*********



NÀO CỦA RIÊNG AI

Cội Nguồn nào của riêng ai
Muôn loài một Cội chung nhau một Nguồn
Tổ Tiên nào phải kiếm tìm
Cha Trời Địa Mẫu rất gần rất xa
Cội Nguồn luôn ở trong ta
Vọng cầu tìm kiếm cách xa nghìn trùng
Tánh không, không tánh Cội Nguồn
Như như an trụ bến bờ thiên tiên
Tùy duyên biến hiện tùy duyên
Cha Trời Địa Mẫu hiển linh khắp cùng
Chỉ cần một niệm Cha Trời
Thoát muôn vạn kiếp ức thời nạn tai
Cội Nguồn không của riêng ai
Khắp trong nhân loại chung nhau Cội Nguồn
Chung cùng bản thể Đại Đồng
Chung nhau bản thể Cha Trời cùng chung
Độc Tài trái ý thiên công
Ngược dòng thiên ý khó mong yên bình
Thuận Thiên an lạc trường tồn
Sống theo Thiên Ý dứt đường khổ đau
Cội Nguồn không của riêng ai
Chung cùng bản thể Như Lai Chúa Trời.
*********



TUY GẦN MÀ XA

Trở về Nguồn Cội thiên chân
Không đi khó đến tuy gần mà xa
Không ăn thời lấy gì no
Ác làm thiện bỏ khó mong yên bình
Hận thù mà muốn chang hòa
Ghét ganh mà muốn sum vầy cùng nhau
Khác gì nước lửa khắc xung
Khác gì mây khói hợp tan trên trời
Ê chề hai chữ tranh giành
Thắng vua thua giặc tiêu điều xác xơ
Nồi da nấu thịt thảm thê
Còn chi nòi giống anh em một nhà
Lạc Nguồn lặng hụp đọa sa
Chung nhau một nỗi họa tai gieo vần
Nát tan con cháu Tiên Rồng
Chung nhau nô lệ lụy quỳ chung nhau
Nghìn năm nô lệ thảm đau
Trâu cày, ngựa cỡi biết bao khốn cùng
Ngoại xâm dày xéo cuộc đời
Đói nghèo lạc hậu tù đày gian nguy
Cội Nguồn ta hãy về đi
Chung nhau xây dựng cứu nguy nước nhà.
*********



MẤY AI LÀ KHÔNG KHỔ

Đời trần thế, mấy ai là không khổ
Bể hồng trần, luôn tan vỡ hợp tan
Hắt hơi thở, là tạ từ cõi thế
Hồn bơ vơ trong cảnh giới lầm than
Đời ngắn lắm, chưa yên đầu đã bạc
Bóng trăng soi vừa hiện đã biến tan
Sao ta mãi vùi chôn trong lạc lối
Xa Cội Nguồn hồn nguy khốn hoang mang.
*********



THƯƠNG NHAU CÒN CHƯA ĐỦ

Sao không nghĩ, lìa Cội Nguồn tai hại
Tình Đồng Bào, luôn lụn bại ly tan
U minh trùm lấy nước non
Binh đao máu lửa lan tràn hiểm nguy
Đời ngắn lắm, thương nhau còn chưa đủ
Mãi hại nhau, bao khốn khổ thê lương
Một Nguồn một Cội anh em
Thương nhau không hết gieo chi hận thù.
*********



ẢO MỘNG

Trần gian đời giả tạm
Giàu nghèo như ảo mộng
Như giọt sương vừa đọng
Mới đó đã biến tan
Cuộc đời ở chốn trần gian
Chỉ là giả tạm trường thi linh hồn
Lạc Nguồn lạc Cội lạc đường
Chôn vùi số kiếp, linh hồn đọa sa
Nhân quả nối liền theo tay
Nhân nào quả nấy có sai bao giờ
Nguồn Cội lòng chẳng tôn thờ
Rũ cành héo ngọn là điềm khó sai
Những ai, là những những ai
Bỏ Nguồn bỏ Cội cuồng ngông bác bừa
Đất trời tuy rộng, không thưa
Gieo gì gặt nấy khó mong lọt nào
Cội Nguồn thành kính bước vào
Không cầu cũng đặng sang giàu bình yên
Không cầu cũng được lên tiên
Về trời hưởng phước bình yên vĩnh hằng.
*********



DÂN CA CỘI NGUỒN

Hò hơ ơi hò
Trời thu trải ánh nắng chiều
Mây chờ mây đợi, mây buồn mây trông
Mây nghe khúc nhạc Tiên Rồng
Vọng về từ cõi Cha Ông Cội Nguồn

Hò hơ ơi hò
Mây chờ gió đến đưa chân
Cùng nhau bay khắp hồng trần vầy vui
Trăng thu gió hỏi cùng mây
Duyên Trời đã định sao đây hở nàng

Hò hơ ơi hò
Cầu duyên đã nối hai hồn
Em chim anh cánh dạo nguồn tình yêu
Hai ta không thể thiếu nhau
Như đàn có phím, như cau có trầu

Hò hơ ơi hò
Đất mà không nước đất nghèo
Chồng mà thiếu vợ, nằm queo một mình
Cõi chàng nước thiếp mông mênh
Hai ta hiệp lại cho thành một đôi
Chừng nào con khóc trong nôi
Hai ta nói nhỏ những lời thủy chung
Hò hơ ơi hò.
*********



DÂN CA CỘI NGUỒN

Hò hơ ơi hò
Đêm về quê gọi ánh trăng
Gọi con chim mộng, gọi thằng Cuội Đa
Tiên Rồng nòi giống Ông Cha
Tuyết in vó ngựa, xa xa hào hùng

Hò hơ ơi hò
Tiên Rồng nòi giống Tiên Rồng
Anh linh trung hiếu hết lòng nước non
Cội Nguồn văn hóa vàng son
Một trời hào kiệt, nước non Lạc Hồng

Hò hơ ơi hò
Trai thời quen lập chiến công
Gái thời xông xáo đảm đang nước nhà
Giữ yên non nước cõi bờ
Danh nhân Đất Việt đền thờ khắp nơi
Nền Nguồn Cội nền Đạo Trời
Con Hồng cháu Lạc rạng ngời muôn năm

Hò hơ ơi hò
Nước non non nước Cha Ông
Muôn năm giờ vẫn cùng chung Đồng Bào
Đất trời biển cả một màu
Xanh xanh một hướng chung nào đẹp xinh

Hò hơ ơi hò
Một thiên sử một tạng kinh
Một nguồn độc lập, một nền tự do
Một trời xuân trãi ấm no
Non sông đất nước Trời cho thái bình

Hò hơ ơi hò
Cõi Trời Nam cõi xuân về
Lan, Mai, Sen, Cúc hề hề quanh năm
Văn minh lúa nước nghìn xưa
Chợ muôn loại gạo bán mua sưu tầm
Sông mãi chảy nước trong ngầm
Bầy chim kia vẫn bay vào làng quê
Vườn rau, ao cá, lũy tre
Dừa cau trĩu quả sum suê đầy buồn
Nghe lòng rực cả yêu thương
Nước non non nước, quê hương Tiên Rồng
Hò hơ ơi hò.
*********



DÂN CA CỘI NGUỒN

Ba lý tâm tình mà nghe
Ta hò ta lý tình tang, ta hố hò khoan
Đố em:
Con gì linh nhất tứ linh ?
Tổ gì cao nhất của nghìn trời cao ?
Mặt gì sáng khắp Đồng Bào ?
Ai người tuổi trẻ tài cao anh hùng ?

Hố khoan ta hố hò khoan
Ta hò ta lý tình tang, ta hố hò khoan
Nghe này:
Con Rồng linh nhất tứ linh
Tổ Tiên cao nhất của nghìn trời cao
Mặt Trời sáng khắp Đồng Bào
Thiên Vương Phù Đổng tài cao anh hùng

Hố khoan ta hố hò khoan
Ta hò ta lý tình tang, ta hố hò khoan
Đố anh:
Vua gì chém cả tam tinh ?
Đạo gì chung sống gia đình nước non ?
Thứ gì hơn cả bạc vàng ?
Đường gì lên tận Cội Nguồn Cha Ông ?

Hố khoan ta hố hò khoan
Ta hò ta lý tình tang, ta hố hò khoan
Nghe này:
Vua Hùng chém cả tam tinh
Đạo Trời chung sống gia đình nước non
Nghĩa nhân hơn cả bạc vàng
Đường lành lên tận Cội Nguồn Ông Cha

Hố khoan ta hố hò khoan
Ta hò ta lý tình tang, ta hố hò khoan
Đố em:
Có ai sanh đặng trăm con ?
Nước nào chữ S lắm còn phù sa ?
Rừng vàng biển bạc bao la ?
Đố người dựng nước ấy là tên chi ?

Hố khoan ta hố hò khoan
Ta hò ta lý tình tang, ta hố hò khoan
Nghe này:
Âu Cơ sanh đặng trăm con
Ngũ hành năm sắc sống còn khắp nơi
Năm châu bốn biển con người
Từ trong Bọc trứng cuộc đời mà ra
Việt Nam chữ S phù sa
Rừng vàng biển bạc quê ta đẹp giàu
Hùng Vương rực sáng công lao
Dựng non dựng nước, dựng nào Rồng Tiên

Hố khoan ta hố hò khoan
Ta hò ta lý tình tang, ta hố hò khoan
Đố anh:
Hoa gì dâng tặng mùa xuân ?
Con gì dâng tặng hoa hồng tình yêu ?
Đố anh em đố cũng nhiều
Anh mà đáp đặng em thời theo không

Hố khoan ta hố hò khoan
Ta hò ta lý tình tang, ta hố hò khoan
Nghe này:
Mai, Đào dâng tặng mùa xuân
Con người dâng tặng hoa hồng tình yêu
Giờ anh cảm thấy yêu nhiều
Chờ ngày rước đón em về nhà anh
Hai ta là cả bức tranh
Con đàn cháu đống, dệt mành tương lai
Hố khoan ta hố hò khoan
Ta hò ta lý tình tang, ta hố hò khoan.
*********

HẾT TẬP 4
*********
*********************
*         *        *
VĂN HÓA CỘI NGUỒN
TẬP THƠ NGỘ NGHĨNH ĐẾN ĐÂY LÀ HẾT
01668064779 GOOGLE&FACEBOOK
***Nam Mô- A Men***

                             *                     *                     *







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét