Thứ Ba, 2 tháng 10, 2018

TẬP THƠ LỬA THIÊN TẬP 1 (S)

TẬP THƠ LỬA THIÊN TẬP 1

.

LỜI TỰA 3

Giặc tới nhà
Đàn bà cũng đánh.

Cuộc kháng chiến chống ngoại xâm, để lại những dấu ấn không thể phai mờ, trong khối óc tâm hồn con cháu Lạc Hồng, dân tộc Đại Việt. Hàng muôn triệu trái tim với tấm lòng trung hiếu yêu nước bất khuất, không chịu làm nô lệ dù hy sinh tất cả, bao xương máu cũng vẫn hy sinh. Lớp này ngã xuống, lớp khác đứng lên giữ gìn độc lập tự do no ấm.

Với khẩu hiệu ngàn đời: “Thà mất tất cả chứ không làm nô lệ”. Nào có vui chi với cuộc sống kèm kẹp nô lệ, Cuộc sống chiến đấu, lao động học tập, bảo vệ Tổ Quốc là cuộc sống đầy vinh quang, đầy ý nghĩa trong cuộc sống Lạc Hồng.

Con đường xây dựng Tổ Quốc dân giàu nước mạnh. Hành hương về Cội về Nguồn với bao gian nan, ác nghiệt, đầy hiểm họa của kẻ thù. Nhất là kẻ thù đã từng xâm lượt nước ta, đầu độc dân ta, lôi kéo dân ta phả bội lại non sông đất nước. Cấu kết với thế lực ngoại xâm, những luận điệu xuyên tạc, hầu phá hoại văn hóa Cội Nguồn, nền văn hóa có một không hai trên trái đất.

Với những lời không thực tế ngu ngốc ma tinh hầu đè bẹp tinh thần yêu Cội yêu Nguồn. Một dân tộc có hơn năm nghìn năm Văn Hiến, bề dày cũng như bề sâu của lịch sử mang dòng máu Tiên Rồng. Văn minh tinh thần Đại Việt gắn liền với văn minh Cội Nguồn Đại Việt, công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc, sẳn sàng đương đầu với các thế lực ngoại xâm.

Thời đại phục hưng văn minh tinh thần Đại Việt phải dựa trên cơ sở phát huy văn hóa Cội Nguồn dân tộc, sự phục hưng ấy đêm lại sức mạnh tinh thần yêu nước mãnh liệt. Trong tư tưởng hành động của những bật anh hùng dấy lên từ lòng trung hiếu yêu Cội nhớ Nguồn, yêu nước thương dân. Chúng ta xây dựng nền Quốc Đạo, nền văn hóa dân tộc không phải với hai bàn tay không, chân lý trống rỗng.

Chúng ta xây dựng nền văn hóa Cội Nguồn chính là xây dựng nền Quốc Giáo Quốc Đạo của dân tộc, đi đôi với chủ nghĩa yêu nước thương dân. Trong chủ nghĩa yêu nước có cả sức mạnh khí thiên sông núi và hồn thiên sông núi. Thông minh, anh hùng, trung hiếu, yêu nước thương dân, yêu Cội yêu Nguồn. Năm yếu tố ấy quyết định sự sống còn hùng mạnh độc lập của dân tộc Việt Nam.

Trong tình hình sôi nổi hiện nay, sự đổi mới sẻ đưa đất nước chúng ta vào giai đoạn mới. Sự thất bại của kẻ thù dễ hiểu là vì họ đã đụng vào nền Văn Hiến Thần Thánh dân tộc giết chết bao kẻ thù xâm lược. Hay nói một cách khác nền Văn Hiến Cội Nguồn là ngọn lửa Thiên thiêu rụi tà ma ngoại đạo cũng như quân xâm lượt.

Ngọn gió nồm mùa xuân, văn thơ luôn đêm lại bao quả lành trái ngọt, đâm chồi nẩy lộc hoa thơm xuân sắc. Ánh sáng văn thơ hiền hòa sáng rực soi đường theo năm tháng cho lớp lớp thế hệ con cháu, làm lên bao kỳ tích vẻ vang. Những âm mưu đen tối của mọi thế lực phản động, ngoại xâm, bị chủ nghĩa Thần Thánh ngọn lửa Thiên thiêu rụi không còn.

Trên đỉnh cao văn hóa Cội Nguồn với đôi mắt chính nghĩa, nhìn rõ những đám cỏ dại mang học thuyết thiếu thực tế, luôn luôn đi ngược lại những gì tốt đẹp của nhân loại con người.

Sự hy sinh gian khổ, xây dựng đất nước và bảo vệ Tổ Quốc là sự hy sinh cao cả. Đẹp như mùa xuân trong ánh sáng ban mai. Hình ảnh đẹp đẽ những con cháu Lạc Hồng xông pha khắp cùng mặt trận. Khoa học tinh thần, khoa học vật chất đêm về bao niềm vui vinh quang Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc, dân giàu nước mạnh.
*********



CẢNH SẦU BI

Gian nan khốn khổ có ngại chi
Chỉ ngại lạc đường rất hiểm nguy
Sa vào hố thẳm không người vớt
Lênh đênh trôi dạt mãi trôi đi
Đã sa lỡ bước vào đường ác
Uổng công phí sức chẳng được gì
Uổng phí thời gian trong cuộc sống
Họa tai ập đến phước lắm khi.
*********



TIẾU
QUÁ LÂU

Cõi trần muôn lối biết về đâu
Cái tuổi cập kê, tuổi mong cầu
Đào vẫn còn non, tròn chưa đến
Thèn thẹn vì còn chiếc bóng câu
Tài tử văn nhân kìa ai đó
Đợi chờ, chờ đợi suốt canh thâu
Trăng tròn chưa đến trăng còn khuyết
Tháng đợi năm chờ đóm bạc râu.
*********



ĐẸP LUNG LINH

Non nước gió mây hội bình minh
Cỏ cây hoa lá hội xuân tình
Rộn ràng bay nhảy tìm cuộc sống
Trời Nam một cõi đẹp lung linh.

“Chúng ta chẳng phải là muốn cho thế hệ con cháu nối gót truyền thống đạo đức tốt đẹp của ông cha ư. Vì vậy tất cả mỗi người dân đều phải có bổn phận tuyên truyền kích thích lòng yêu Nguồn nhớ Cội, yêu nước, đối với con cháu”.
*********



ĐỨC PHỔ QUÊ TÔI

Quê hương Đức Phổ xinh xinh
Mía ngon dừa ngọt, Chùa đình khắp nơi
Thiên đàng Đức Phổ quê tôi
Đầy nguồn du lịch biển trời nhàn du
Sơn hào hải vị thiếu chi
Lắm nguồn nước sạch, ai bì mà so
Trời mây non nước tự do
Tâm hồn phơi phới dứt lo cuộc trần.
*********



TƯỞNG BỞ

Hào hùng dân tộc ẩn trong tâm
Trong nước trong non ở trong lòng
Đừng thấy làm thinh mà tưởng bở
Đã từng vùi lấp giặc ngoại xâm.

“Quân thù khiếp sợ không phải là ở chiến thắng độc đáo, mà ở thái độ anh hùng bất khuất. Chỉ có những người yêu nước yêu Cội yêu Nguồn trung hiếu tuyệt đối, mới làm cho quân thù khiếp sợ”.
*********



TA VỚI TA

Đã bấy lâu nay mãi bôn ba
Vồn vã làm chi chẳng có quà
Mạc vận như tôi buôn thời lỗ
Vì cảnh đói nghèo phải xông pha
Thanh bần coi vậy mà khó quá
Thanh cao nhắm mắt để cho qua
Gian thời cũng khó kìa ngục tối
Thôi thời lời lỗ ta với ta
*********



YÊN TĨNH

Thăm thẳm trời mây lộng đáy hồ
Thuyền bơi lẳng lặng nước nhấp nhô
Thoang thoảng mùi hương, giàng hoa lý
Chuông chùa vang vọng cõi hư vô.

“Cái gọi là cuộc sống ý thức là trong giây phút yên tĩnh, chiêm nghiệm cuộc sống. Cuộc sống chánh nghĩa, phi nghĩa để rồi nhận lấy một sứ mệnh vĩnh hằng”.
*********



HỀ HỀ

Người già hồn có già đâu
Đèn khuya một bóng, vẫn bầu bạn kinh
Kẻ im người nín lặng thinh
Thế mà ta vẫn tâm tình cùng nhau
Bể trần là cuộc bể dâu
Khi vui ta hát khi sầu ta ca
Lặng yên cũng nở nhành hoa
Tri âm tri kỷ ta ta hề hề.
*********



CỦA CHUNG

Ngọt ngào như khúc dân ca
Non xanh nước biếc, mặn mà tình chung
Diệu hiền như ánh trăng đêm
Tràng đầy mà chẳng cho riêng người nào.

“Ngọn lửa hạnh phúc là do con người đốt lên có ý thức, đêm lại sự ấm áp cho cuộc sống. Bất kể là ở đâu cũng cần có ngọn lửa này, một ngọn lửa từ bi bát ái không thiên vị. Như hơi ấm mặt trời đêm về cho trái đất, không là của riêng ai, mà hơi ấm cũng không thiên vị ai. Bình đẳng”.
*********



THẤM SAY

Mặt trời xuống núi cánh cò bay
Gương nga chênh chết tối hơi gầy
Cuồng cuộn sóng gào thi với gió
Trầm bổng du dương, tiếng đàn bay
Thuyền xuôi thuyền ngược xôn xao quá
Ngọt ngào êm ả giọng hát hay
Thấm thía quê hương tình nồng ấm
Hương đồng gió nội cũng đủ say.
*********



XA QUÊ

Mùa xuân chẳng của riêng ai
Hoa chăng sắc thắm tràng đầy nước non
Bâng khuâng bếp lửa chiều hôm
Cả nhà xúm xít lửa cơm sum vầy.

“Hạnh phúc chính là đêm lại bao đều vui vẽ, hạnh phúc là nguồn sống tốt đẹp của cuộc sống. Người gặt hái nhiều hạnh phúc nhất là người sống cho đời, đêm đến cho đời bao tốt đẹp. Sự cống hiến càng to lớn thời hạnh phúc càng lớn bấy nhiêu”.
*********



HỒ THU

Ánh trăng lóng lánh mặt hồ
Hiu hiu gió trúc bến bờ hoa sen
Tiếng đàn tiếng sáo vẳng văng
Mưa mây khắn khít đằng đằng vi vu
Nhẹ nhàng thuyền lướt êm ru
Phất phơ đôi bướm hồ thu trong ngần
Yêu nhau yêu cả tinh thần
Thương nhau thương cả bóng nàng cũng thương.
*********



CÂU ÔNG

Hoàng hôn ơ hỡi hoàng hôn
Quét chi non nước, cho thêm rực hồng
Giữa dòng làm rộn câu ông
Nhớ cơm canh chín, cá đồng kho tiêu.

“Hạnh phúc chính là mục đích duy nhất chúng ta cần phải có, không có tự do độc lập chân chính sẽ không có hạnh phúc chân chính. Hạnh phúc chân chính là thứ hạnh phúc không phải do người khác ban cho, mà là an lạc tâm hồn, tự do như con chim bay trên bầu trời”.
*********



BIỂN TRỜI VIỆT NAM

Quê hương nghĩa nặng tình sâu
Nồng nàng sơn thủy biết bao hữu tình
Thiên nhiên cảnh sắc đẹp xinh
Núi mây ôm ấp nghĩa tình muôn thu
Rừng xây bao táng lọng dù
Bức tranh hùng vĩ, vi vu đất trời
Trập trùng mây lượn mây chơi
Đáng yêu biết mấy biển trời Việt Nam.
*********



TỎ LÒNG SON

Mây bay vời vợi khoảng không gian
Thăm thẳm đồng quê lúa chín vàng
Hồn quê theo gió dâng hương khói
Trời chiều cũng nhớ đỏ lòng son.

“Hạnh phúc chân chính là khi nào hiểu được giá trị của cuộc sống đó là thực hiện nghĩa vụ. Nghĩa vụ làm con, nghĩa vụ làm cha, nghĩa vụ làm dân, nghĩa vụ đối với non sông đất nước, đối với Tổ Tiên trời đất. Nói chung càng thực hiện nhiều nghĩa vụ đối với xã hội, đối với gia đình, Tổ Tiên, trời đất thì sẽ gặt hái nhiều hạnh phúc”.
*********



EM LÀ AI

Em là ai là ai tôi nào biết
Tôi theo em, vì tôi đã mê miết
Vì em là nàng nàng tiên xuống thế
Bắt hồn tôi và đã xích hồn tôi
Và từ đây, tôi khổ mãi ôi ôi
Tôi theo em và theo cả cuộc đời
Một cuộc tình muôn cảnh khổ chơi vơi
Này em nhé em về đâu em nhĩ
Anh theo em đến chân trời góc bể
Cùng thả hồn, theo cuộc sồng thần tiên
Cùng dạo chơi, trong thế giới vô biên
Tôi muốn niếu, và niếu cả thời gian
Để cùng em chung cảnh một cung đàn
Cười sung sướng trong cuộc đời hạnh phúc
Em là ai em làm tôi ngây ngất
Mất em rồi tôi đã hết mùa xuân.
*********



HẨM HIU

Đời anh em thấy mà thương
Lạc Nguồn lạc Cội hết phương cứu rồi
Giờ anh theo giặc xa xôi
Làm thân nô lệ cuộc đời hẩm hiu.

“Cần phải biết rằng bản thân yêu quê hương đất nước chính là nhân tố tạo thành hạnh phúc. Hạnh phúc không ở xa, hạnh phúc luôn tồn tại bên mình. Độ lượng nhân hậu vì mọi người hơn là vì mình, đó là yếu tố lớn của hạnh phúc”.
*********



SỐ KHỔ CHƯA

Đã khổ còn thêm lại mất mùa
Đời sống sao mà mãi chát chua
Tần tiện thế mà không khá nhĩ
Tiền đâu mà sắm với cùng mua
Trông sao mỗi ngày hai chén cháo
Đứng gặp ông Quan cuối dạ thưa
Trái tim đông cứng vì tết đến
Ngắn cổ kêu trời số khổ chưa.
*********



ĐẠO TRỜI

Đạo Trời đâu dễ gặp được chăng
Hàng triệu nghìn năm mở một lần
Tiểu kiếp thứ chín đã sắp hết
Đạo Trời xuống thế cứu con dân.
*********



TỈNH GIẤC CA

Thấy con gần rớt vực sâu
Chậm tay một tí để sầu nghìn năm
Tiểu kiếp sắp hết cũng gần
U mê không tỉnh ngục cầm muôn thu.
*********



NHÀN DU

Hiu hiu gió núi mưa ngàn
Nhấp nhô đồi núi xa gần quanh quanh
Tự hào hai chữ Trường Sơn
Truyền kỳ bao chuyện thần tiên xuống trần
Dạt dào bát ngát non xanh
Đậm đà nồng ấm trong lành điểm tô
Non xanh nước biết nên thơ
Trời mây phủ khắp mờ mờ núi non
Bức tranh thiên tạo xuân sơn
Mênh mang thoảng nhẹ Đại Ngàn nhàn thu.
*********



THỜI GIAN LÀ VÀNG BẠC

Thời gian nào có đợi chờ ta
Mấy chốc giờ đây bổng lại già
Lẩn quẩn lấn chen trong danh lợi
Thiên đàng mỗi lúc mỗi xa xa.

“Tham lợi nhỏ khó mong thành việc lớn, lòng phơi ra khó đạt chí hùng anh, thành đại thắng cũng đôi lần chiến bại, dại đôi lần mới vững chải cái khôn”.
*********



KIẾP HỮU VI

Cõi trần hư ảo lúc thịnh suy
Bể khổ mênh mông dễ được gì
Cây lặng gió im đời là thế
Gió cuồng cây đổ được cái chi
Người còn bóng hiện theo theo mãi
Người mất bóng cũng biến ra đi
Công danh sự nghiệp hình với bóng
Thế gian hư ảo chốn trường thi.
*********



CẢI TRỜI ĐƯỢC SAO

Làm người mà cải được Trời sao
Thời ta mãi mãi sống tự hào
Ngược lại chỉ là bèo bọt nước
Tốt hơn quy thuận Đấng Trời cao.

“Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa cùng khắp vũ trụ chưa có vị nào dám nói: Ta có thể cải được ý trời. Mà chỉ nói: Thuận ý Trời thời đặng phước, nghịch thiên ý thời mang họa. Còn chúng ta thì sao? Còn những người chưa thoát khỏi sự ngu si mà cải được ý Trời ư?. Họa chăng chúng ta đã điên, mới làm việc chống lại ý Trời. Còn tệ hơn người ngu si đần độn”.
*********



CÂY CÓ CỘI
NƯỚC CÓ NGUỒN

Tổ Tiên lập vũ trụ
Tổ Tiên tạo giống người
Hiện thân là Cha Trời
Hiện thân là Địa Mẫu
Tổ Tiên là chúa Tể
Pháp thân khắp nơi nơi
Chủ quản cả Âm Dương
Tổ Tiên là cao nhất
Chủ quản cả vật chất
Không Đấng nào cao hơn
Chủ quản cả linh hồn
Nếu có người tôn kính
Phước đức nhiều như non
Giống người là cao quý
Thú cầm nào sánh hơn
Những người nào trung hiếu
Lại theo lời trong kinh
Phát tâm truyền chánh giáo
Sẻ trở thành Phật, Tiên
Chư thiên cùng Bồ Tát
Thánh Thần cùng siêu nhân
Tùy theo trí và đức
Chủ quản khắp nơi nơi
Muôn ức nghìn thế giới
Làm vua các cõi Trời
Kinh luân hơn châu báu
Giải nạn sạch như chơi
Dù cho muôn tội ác
Dù cho tội bằng trời
Một câu trong kinh pháp
Ức kiếp đặng thảnh thơi
Từ nay mãi về sau
Là con Đức Cha Trời
Là con của Địa Mẫu
Thời cầu chi đặng nấy
Nương Cội Nguồn ai ơi.

Nam Mô Khai Hóa Tối Thượng Tổ Tiên Vô Biên Như Lai.
Nam Mô Long Hoa Cửu Huyền Thiên Phụ Ấn Quang Tối Thắng Như Lai (Lạc Long Quân).
Nam Mô Tiên Cơ Đức Mẹ Địa Mẫu Dưỡng Sanh Như Lai (Âu Cơ).
*********



KỂ ĐI ANH

Nghĩ gì không cảnh giới của trời thơ
Cảnh giới bừng lên trong sáng mong chờ
Vần thơ đẹp vần thơ truyền khí phách
Vần thơ đẹp vần thơ đầy chất thép
Hiểu gì không em hỡi hiểu gì không
Cho giống nòi tràng ngập sức hồi xuân
Cho tình thương luôn tràng ngập tình thương
Nguồn hạnh phúc của trời Nam Đại Việt
Những tình yêu những tấm lòng tha thiết
Niềm tự hào non nước đất quê ta
Ôi truyền thống Rồng Tiên của ông cha
Một sức mạnh tinh thần vô bờ bến
Và con thuyền năm nghìn năm định mệnh
Đưa Đồng Bào đoàn kết chống xâm lăng
Dù trải qua bao gió đạn mưa bom
Luôn vẫn giữ tình anh em Nguồn Cội
Tình thiên liêng tình yêu thương đồng đội
Nghĩa Đồng Bào thắm đỏ mấy nghìn năm
Từ Âu Cơ Bào Bọc nở trăm con
Đã soi sáng tâm hồn người chiến sĩ
Ôi lời thơ lời thơ muôn ý vị
Người anh hùng anh hãy nói gì đi
Nói cho em thế hệ của đời sau
Thế hệ còn non chưa hiểu được nào
Nền Quốc Đạo nền Cội Nguồn dân tộc
Nói đi anh người anh trung hiếu nhất
Qua lời thơ anh kể chúng em nghe
Những chiến công lừng lẫy của quân dân
Làm khiếp vía muôn lần quân xâm lượt
Những lời thơ lời thơ đầy sắt thép
Kể đi anh, anh hãy kể đi anh.
*********



CÁCH XA

Ôi thôi nàng đã xa rồi
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta
Thủy chung đẹp tựa vườn hoa
Nhẹ nhàng thanh thoát ôi là hồn thơ
Nghìn trùng vời vợi mơ mơ
Suối lòng chảy mãi ngập bờ tình yêu
Ngậm ngùi vương vấn bao nhiêu
Núi cao cách trở bao điều nhớ mong.
*********



NƯỚC NON ĐUA

Mới đây đất nước vốn già nua
Giờ đã xuân xanh hết bốn mùa
Khắp chốn trời Nam người hớn hở
Nước non đổi mới nước non đua.

“Muốn đưa xã hội đi lên, không có con đường nào khác đó là con đường luôn luôn đổi mới đi lên. Đổi mới chính là quy luật tiên hóa của vũ trụ, nhưng sự tiến hóa ấy chính là con dao hai lưỡi: Thất bại và thành công, thiên đàng và địa ngục. Người sử dụng con dao hai lưỡi ấy phải hiểu quy luật tạo hóa: Gieo nhân gì gặt quả ấy”.
*********



BẢO BỐI ÔNG CHA

Đời vẫn đẹp khi còn Quốc Đạo
Nước nhà tan khi Đạo mất đi
Nghìn năm nô lệ sầu bi
Sử ghi còn đó ta thì chớ quên
Đời không Đạo khó nên việc lớn
Lúc dời non mỗi đứa mỗi nơi
Đứa thì Cáo nuốt Sói xơi
Lấy đâu đủ sức, giữ thời nước non
Nền Quốc Đạo bảo toàn truyền nối
Phép linh thiên bảo bối cha ông
Giặc đâu chống nổi Tiên Rồng
Trời đâu có thể trợ ngầm tà gian
Sức chiến đấu ngút ngàn Hồng lạc
Thường nổi danh gan gốc anh hùng
Người mưu kẻ dũng sỉ gươm
Toàn dân kháng chiến đẩy lui giặc thù
Bàn tay thép dời non lấp biển
Xúm tay vào lật ngữa quân gian
Công, nông, trí thức, bán buôn
Vùng lên đạp đổ bất công phen nầy
Nước non ta lại đắp xây
Dân giàu nước mạnh hơn ngày ngày xưa.
*********



LÀM THƠ

Hoa xuân phố sắc khoe hương
Đợi chờ Ong Bướm vẽ đường vẽ mây
Gió trăng du ngoạn đến đây
Cũng không tránh khỏi lòng đầy nét vui
Thước tha mây lụa áo trời
Khắc sâu tâm trí của người làm thơ.
*********



NÀO PHẢI TẠI AI

Sanh ra ai cũng thiện lương
Lớn lên liền phải phân đường hiền ngu
Ác thiện nào phải tại ai
Tại mình tất cả tạo ra kết thành.
*********



KIỆN NÀY

Một bữa nọ Non cùng với Nước
Cùng bàn nhau oan ức từ lâu
Nghìn năm giặc phá khổ sầu
Để cho non nước bạc màu kém xanh
Đời đã tối lại đành thêm tối
Hết giặc Tây rồi tới giặc Đông
Còn thêm lắm bọn tham quan
Thi nhau tàn phá giang sang nước nhà
Ta với anh cùng là một Cội
Thời lẽ nào ta đợi ta coi
Gương trời ta hãy cùng soi
Đệ đơn lên tới pháp tòa trời Nam
Hãy trả lại màu xanh non nước
Cùng Cội Nguồn muôn sắc quả hoa
Con người cũng bớt khổ sai
Thoát đời nô lệ miệt mài đớn đau
Đi mau ta hãy đi mau
Hai ta lên tận Trời cao kiện này.
*********



CHỜ NGƯỜI

Cò ơi cò hỡi cò về
Quê ta đẹp lắm có nghìn ruộng sâu
Có núi mây bạc trắng đầu
Thôn quê thành thị chổ nào cũng vui.
*********



TRỞ VỀ

Anh về đất Việt trời Nam
Có nền Quốc Đạo cháu con Lạc Hồng
Ngược dòng Tây trở về Đông
Trời Nam rộng mở, anh đang trở về.
*********



CẦU AI BÂY GIỜ

Tây thua chạy Mỹ thua về
Tham nhũng tứ bề, ta lại hại ta
Nhà tù cứ thế mở ra
Khắp cùng đất nước, ôi là tù nhân
Hùng Vương ơi hỡi Hùng Vương
Linh thiêng Ngài xuống trần gian mà nhìn
Nghìn năm nô lệ giặc Tàu
Trăm năm nô lệ khổ nào giặc Tây
Giặc đi ta lại hại ai
Hại con hại cháu, hại này giang sang
Việt gian ơi hỡi Việt gian
Sâu dân mọt nước, đây đàng hôi tanh
Linh thiêng Ngài xuống một phen
Huyền cơ xoay chuyển cứu dân về trời
Việt Nam Quốc Tổ người ơi
Cứu nguy con cháu, ai thời dám quên
Nền Đạo Đức sạt nền xuống cấp
Thời còn ai đủ sức chuyển xoay
Nếu không Quốc Tổ ra tay
Dân ta mãi mãi những ngày chiến tranh
Một nghìn năm trong vành nô lệ
Một trăm năm tồi tệ khổ sai
Tối tăm than thở dài dài
Có ai giải thoát khổ này hay chưa
Nào chưa kể thảm thê nội chiến
Ba mươi năm truyền thống nát tan
Nồi da nấu thịt kinh hoàng
Chung cùng một Cội héo hon bầy nhầy
Nước non non nước, non này
Không cầu Quốc Tổ, cầu ai bây giờ.
*********



HIỂU CHO ANH

Em ơi em, em hãy hiểu cho anh
Lòng trung hiều, lòng mến nước thương dân
Nền Quốc Giáo ông cha ta truyền đạt
Hơn châu báu, hơn cả tiền lẩn bạc
Hiểu cho anh em hãy hiểu cho anh
Thuở cha ông dựng nước dựng non
Dựng nguồn Độc Lập Đại Đồng Tự Do
Sống hạnh phúc, một cuộc đời ấm no
Đã đến lúc chúng ta cần suy nghĩ
Đường yêu nước, một cuộc đời chung thủy
Phải làm gì cho nước với cho dân
Này em ơi ta hạnh phúc sao yên
Nền Quốc Đạo ôi vẫn còn leo loét
Nền Độc Lập ngàn cân treo sợi tóc
Này em ơi, em hãy hiểu cho anh
Kìa non nước chịu tang trước trời đông
Hãy mường tượng, cảnh tương tàn chém giết
Tình anh em, cảnh tương tàn thảm thiết
Anh đã ném, đã ném mùi tù tội
Anh ghê tởm những con người phản bội
Và đớn đau những nhục hình tra tấn
Anh đã khổ, cuộc đời không no ấm
Về đi em ta hãy về Quốc Giáo
Về đi em ta hãy về Quốc Đạo
Về với Cội Nguồn Tổ Quốc non sông.
*********



THEO GÓT TRỜI CHA

Nước non thôi đã thôi rồi
Loạn ly ly loạn, ngậm ngùi lòng ta
Nhớ từ thuở ông cha ngày trước
Đạo nhơn luân yên bác thậm thâm
Kính Nguồn yêu Cội tu tâm
Hiếu trung nhất dạ Đạo tầm mãi theo
Cũng có lúc cheo leo khốn khó
Nhưng vững lòng chèo chống vượt qua
Bắc cầu truyền thống ông cha
Nước non non nước Sơn Hà vững yên.
Giàu đi lên nối liền Cội gốc
Đạt đỉnh cao sáng suốt chuyển xoay
Xem Đông rồi lại xem Tây
Thời cơ một gáo cũng đầy ba nong
Lưỡi vội nắm khó mòng kết quả
Tay đứt lìa tan rả anh em
Điệp trùng kẻ phá người hăm
Ngẩn ngơ ngơ ngẩn đàn thêm lệ đàn
Là người Việt Tiên Rồng con cháu
Năm nghìn năm theo gót trời cha
Non sông đất nước âu ca
Cội Nguồn mãi nở xuân hoa đầy nguồn.
*********



MÃI MÊ

Ngọn lửa lòng rừng rực
Cháy bùng khắp sơn khuê
Dầu ai quên Cội gốc
Dầu ai bỏ Đạo về
Tiên Rồng ta cứ bước
Đi mãi, mãi mãi mê.

“Sự huyền bí của hình chữ S không thể diễn tả bằng ngôn từ cho hết được. Địa cuộc hình chữ S chính là Địa Long của vũ trụ, và chính nơi đây sẻ ung đúc lên chân lý Đại Đồng Cội Nguồn vũ trụ nhân loại”.
*********



VINH QUANG CA

Cuộc điên đảo gẫm cơ tạo hóa
Mất Cội Nguồn họa gởi tai mang
Giờ ta tìm lại vinh quang
Trở về cuộc sống thanh nhàn tự do
Trong dân chúng kẻ lo người lắng
Hãy vùng lên chiến thắng ngoại xâm
Hiếu trung giữ lấy hiếu trung
Khổ mình mà giữ nước non muôn đời
Chí Rồng Tiên vì Nguồn vì Nước
Đêm tự do cuộc sống cho dân
Lập công ta chẳng kể công
Cầu Trời ban phước Lạc Hồng yên vui
Phải có chí lập nên nghiệp lớn
Nước cùng nhà quyết chí dựng xây
Bởi vì con cháu Đông Tây
Thông minh sáng láng điểm này trời cho
Đạo Tiên Rồng ông cha thuở trước
Nối tiếp nhau xây nước dựng đời
Chúng ta thế hệ nối truyền
Giữ gìn truyền thống Tổ Tiên năm nào
Đời với Đạo chung nhau thành bại
Chí anh hùng vào hội Rồng mây
Dựng xây Quốc Đạo ngày nay
Vinh quang Tổ Quốc, đời này vinh quang.
*********



NẾU KHÔNG PHẢI THẾ

Hiểu phải hiểu cho thông suốt
Làm phải làm cho đến nơi
Nếu không phải thế ai ơi
Đừng mong thành đạt, cuộc đời ước mơ.
*********



HẾT LO

Hào hùng suốt mấy nghìn năm
Chiến công tiếp nối chiến công thắng giòn
Hả hê sung sướng ngập tràng
Khải hoàng ca khúc thái bình ấm no
Vinh quang hào khí tự do
Muôn năm độc lập hết lo đói nghèo
Đâu còn Hùm, Sói, Cáo, Beo
Dựng xây đất nước đẹp giàu bình yên.
*********



MUÔN ĐỜI

Đền Hùng đã mọc khắp nơi
Đồng Bào hạnh phúc cuộc đời tự do
Văn minh lúa nước trời cho
Đã giàu thêm mạnh ấm no muôn đời.
*********



PHẢI LO

Mặt trời đứng bóng thì chiều
Tới cơn tột thịnh ắt điều phải suy
Nên gieo giống tốt nữa đi
Về sau gặt hái, có khi được nhàn.
*********



NGUYỆN CẦU

Cầu mong non nước bình yên
Cầu mong Quốc Đạo thiêng liêng cứu đời
Cầu mong đất nước xinh tươi
Cho đời quả ngọt, cho người xuân hoa.
*********



CÒN MÊ

Hương trầm nhè nhẹ ngấm không gian
Giây phút tịnh yên nghĩ nước non
Tiên Rồng thuở trước uy linh quá
Giờ đây sao lại cảnh héo hon
Phải chăng con cháu quên Nguồn Cội
Cúi luồng giặt kéo chạy bon bon
Ngẫm nghĩ mà nghe lòng bực bội
Khổ chi khổ mãi hỡi cháu con.
*********



VÔ ĐẠO

Không anh lòng trống vắng ra
Có anh không Đạo ắt là khốn nguy
Mênh mông biết lối nào đi
Lạc Nguồn lạc Cội còn gì tương lai
*********



AI HƠN

Kìa dãy Trường Sơn, dãy Trường Sơn
Núi mãi cao cao mãi xanh dờn
Mây nhớ Mây về, Mây hạ xuống
Thêm đầu trắng bạc tuổi ai hơn.
*********



CON CHIM

Con chim nó đậu cành chanh
Nó ca ngọt làng nó hát cũng hay
Hát rằng Nam Việt ta đây
Nhờ nền Quốc Đạo, đêm ngày sáng lên
Nhờ nguồn kinh giáo kề bên
Đồng hành gian khổ, cùng nên cửa nhà
Bầy chim đậu xuống nhành hòe
Nó nhìn phượng nở đỏ hoe quê mình
Bầy chim nói nhỏ tâm tình
Tự do bay nhảy chúng mình mãi vui.
*********



KIẾP CÔ ĐƠN

Cá chậu chim lồng mất sạch trơn
Tự do không có, có gì hơn
Dù có bầy đàn đời vẫn khổ
Sống trong lao lý kiếp cô đơn.


“Tự do là một sự kiện trọng đại, nó khiến cho con người hạnh phúc vui vẽ. Tự do là một thứ tốt đẹp nhất trong cuộc sống vì vậy một nhà nước chân chính, sẽ bảo hộ quyền tự do cho mỗi con người. Chỉ có nền Quốc Đạo là thực hiện hoàn hảo hơn cả”.
*********



SÁNG ĐỢI CHIỀU TRÔNG

Tần lầu đỉnh núi tìm mây
Sáng chiều em đứng nơi này em trông
Biển trời thăm thẳm mênh mông
Nhấp nhô sóng bạc, thuyền đông là thuyền
Kia kìa có một cánh bườm
Rồng Tiên phất phới rộn niềm nước non
Gió nồm nhè nhẹ hôn em
Đỉnh cao núi Cửa là niềm ước mơ.
*********



VỀ ĐÂU ?

Chim mỏi cánh chim về rừng nghĩ
Người mỏi đời người sẻ về đâu
Bể trần là cuộc bể dâu
Hết đời: Người sẻ về đâu con người?
*********



ĐẦY TÌNH THƯƠNG

Non sông đất nước đã vào xuân
Tráng lệ hương hoa sắc vạn từng
Kỳ vĩ núi non càng lộng lẫy
Mây lên mưa xuống bụi mờ sương
Bức tranh xuân thắm trời người vẽ
Sáng bừng non nước Bướm hoa hương
Trổi dậy bài ca thời Thánh Đức
Tràng đầy nhân nghĩa, đầy tình thương.
*********



TIẾU

Đọc đi đọc lại mấy vần thơ
Đọc mãi trăm năm vẫn y tờ
Vần thơ lạ lẫm đen đủi quá
Đọc rồi nghe lại vẫn còn ngơ.

“Những vần thơ đồi trị tà giáo, làm hại non sông Tổ Quốc, làm hại đạo đức nhân phẩm của con người, xuối dục nhân loại vào con đường đấu tranh, tàn sát lẩn nhau. Những người giác ngộ đọc đi đọc lại mà chẳng nhớ gì, có lẻ vì nó độc hiểm và nhơ bẩn quá”.
*********



NGẨN CAO ĐẦU

Đôi phen kiếm tựa gươm kề
Một bên Cáo Sói, bốn bề Diều Hâu
Tiên Rồng nào có sợ đâu
Hiên ngan như đỉnh Cao Lâu vợi vời
Tai nghe loạt súng kia rồi
Hồn ta vẫn ngẩn cao đầu muôn thu.
*********



HẾT NGƯỜI CHEN

Gió dậy làm chi đất khô cằn
Cỏ cây còn mãi thiếu cái ăn
Trăm năm nào thấy mùa xuân tới
Ngựa xe tàu chợ hết người chen.

“Xây dựng nền Quốc Đạo là một việc làm hết sức quan trọng. Công việc đi cùng với chí hướng, thành công đi cùng với công việc. Đây là quy luật nhất định, lập chí, công việc, thành công là ba yếu tố quyết định. Nếu không có chí lớn vĩ đại thời khó mà có thành tựu vĩ đại được”.
*********



MỘT BẦU THẢM THÊ

Tan Thương đất nước con Trời
Nghìn năm nô lệ cuộc đời Ngựa Trâu
Nước non ai xẻ làm đôi
Nữa vào lửa bỏng, nữa sôi chảo dầu
Rồng Tiên sức mạnh còn đâu
Non trôi nước đổ, một bầu thảm thê.
*********



YÊU NƯỚC

Thịt chai cứng đã nhiễm trời giá rét
Nhưng lòng ta như ngọn lửa thiêng liêng
Vẫn bốc cháy một tinh thần yêu nước
Luôn giàu lòng khi nghĩ tới quê hương.

“Sức mạnh của tinh thần yêu nước, là sức mạnh thần kì, nó có thể khiến cho quân thù khiếp sợ, nó có thể khiến cho hàng vạn người nể phục. Người có tinh thần yêu nước mãnh liệt, họ có thể chịu đựng được bất kì một cơn bảo táp nào”.
*********



TIẾNG SẤM CA

Nghìn năm, tháng đợi ngày trông
Bình minh thấp thoáng trời hồng xa xa
Tin vui rộn khắp quê nhà
Lạc Hồng trổi dậy, ôi là Thánh Tiên
Niềm vui bừng sáng liên miên
Vua Hùng sống dậy khắp miền Âu Ca
Xuân đời xuân đạo xuân hoa
Rền vang tiếng sấm hết là lệ nô.
*********



THỞ THAN

Non sông còn vọng tiếng thở than
Sói đã bỏ đi Beo vẫn càn
Xâu đi thuế đến càng thêm khổ
Khổ chi khổ mãi, khổ lầm than.

“Yêu nước mà không có hành động gì gọi là yêu nước, đó có thể là yêu nước chạy theo lợi nhuận. Thứ yêu nước này cũng khó làm cho mọi người xúc động”.
*********



CÒN TA

Người bỏ Cội kẻ bỏ Nguồn
Rồng Tiên mờ nhạc quên lần xa xăm
Hai nghìn năm hai nghìn năm
Cội tan Nguồn nát tối tăm mịt mờ
Rồng Tiên ảm đạm lờ mờ
Nghìn năm giá lạnh tôn thờ hoang vu
Cội Nguồn ai nhớ ai quên
Còn ta ta nhớ, ta đi ta tìm.
*********



BẾN HẸN

Mênh mông bát ngát cánh đồng xanh
Trong trẻo dân ca giọng ngọt lành
Bâng khuâng nổi nhớ lòng tha thiết
Lâu rồi bến hẹn đợi tình anh.

“Cuộc sống hạnh phúc là cuộc sống có chung có thủy, cuộc sống chung thủy là do bản thân tạo thành, không phải do Thượng Đế ban cho, cũng không phải do phát triển tự nhiên. Mà phải do ý thức giác ngộ tu luyện để bảo tồn hạnh phúc”.
*********



BIẾT BAO NGỤC TÙ

Bỏ Cội Nguồn phước đâu chẳng thấy
Thấy quân thù xâm lấn biên cương
Nghìn năm nô lệ tan thương
Cúi luồn đói rét lắm phương khổ sầu
Dặm ngàn làm kiếp ngựa trâu
Nằm gai ném mật biết bao ngục tù.
*********



ĐẠO ĐỜI

Đạo, Đời phân rẽ làm đôi
Nước non đâu khỏi ngược xuôi thác ghềnh
Đạo, Đời chung một Cội Nguồn
Nước non độc lập con đường muôn thu.

“Một đất nước nếu như không cùng chung một đường, tạo thành một khối thống nhất, thời không có cách gì đạt được sự độc lập kéo dài như ở thời Hùng Vương gần ba nghìn năm”.
*********



HUYỀN ẢO

Xao động hồ thu nguyệt tan ra
Vằng vặc trời cao ánh trăng ngà
Lung linh huyền ảo trời mây nước
Ánh trăng tha thước, ánh trăng sa.

“Yêu Cội Nguồn chính là mục đích duy nhất hướng về ông cha hướng về nhân loại. Một thứ tình yêu sẽ cho ta đầy lòng độ lượng và nhân hậu. Cần phải biết rằng yêu non sông Tổ Quốc cũng là nhân tố tạo thành hạnh phúc”.
*********



TIẾU

Sương mờ làm khổ không gian
Em đi làm khổ tính tang lòng này
Sương mờ mãi mãi sương bay
Sương tìm bóng tối, bỏ ngày theo đêm.

“Tất cả mọi đau khổ của số phận là do sự an bày của nhân quả, mà nhân quả là do chúng ta tạo ra. Nếu chúng ta trở về con đường thiện thời mọi khổ đau của chúng ta dần dần chấm dứt. Ở đời những chuyện buồn mới là thực, còn những niềm vui đa phần ẩn tàng sự giả dối”.
*********



NƯỚC NON BAY

Ôi sáng hôm nay, sáng hôm nay
Trắng vàng rực thắm, trắng hoa mai
Đạo về trổi dậy đàn chim hót
Quê hương phơi phới nước non bay.
*********



HIẾU THUẬN

Con nghe cha cửa nhà luôn êm ấm
Người có Nguồn người thêm gấm thêm hoa
Làm ơn không nhớ mới hay
Có nợ thời phải nhớ ngày nhớ đêm.
*********



LÀ AI THẾ

Thuyền ai vượt sóng bảo giông
Thét gào kinh khiếp trời đông mịt mờ
Là ai thế, một con người dũng sĩ
Một con người trong thế kỷ Thần Tiên
Người là ai, mà chèo lái con thuyền
Đêm ánh sáng về cho người trần thế
Người là ai, người hãy cho trần biết
Để cho đời tha thiết nhớ công ơn.
*********



DÂN CA CỘI NGUỒN

Hò hơ ơi hò
Đôi ta đôi bạn công nhân
Như hoa mới nở như đèn mới khêu
Gió tình nhà máy gió ra
Mưa tình từ thuở, cùng là công nhân

Hò hơ ơi hò
Gái trai thời đại ngày nay
Như con ngựa ốm, gặp bầy cỏ non
Công nhân lại gặp công nhân
Mày nheo, mắt liếc dăm lần cũng xiêu

Hò hơ ơi hò
Anh độc thân em cũng độc thân
Ước gì ta được làm con một nhà
Nhà máy công sở quê ta
Thi nhau sản xuất nước nhà giàu lên

Hò hơ ơi hò
Uyên ương lại gặp uyên ương
Thi nhau bay đến tận nguồn tình yêu
Bay bay khắp nẻo trời quê
Như Mây cùng Gió hề hề đưa đưa

Hò hơ ơi hò
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang
Nhờ qua chung lối ta nàng gặp nhau
Tình đầu em đã lấy đi
Giờ anh là kẻ sầu bi một mình

Hò hơ ơi hò
Thời nay thời đại văn minh
Đâu cần mai mối chỉ mình mối mai
Nhà máy ta đã đắp xây
Tình ta cũng thế lâu ngày thành non

Hò hơ ơi hò
Gái hiền tìm kiếm trai khôn
Lời ăn tiếng nói ru hồn dễ nghe
Khôn ngoan anh biết chiều nè
Làm em ngây ngất khó bề xa anh

Hò hơ ơi hò
Thời nay đám cưới thời nay
Không đăng không đối cũng rày nên duyên
Trăm năm trong cõi trần gian
Hai ta vượt khó, em chàng cùng đi

Hò hơ ơi hò
Anh về sắm sửa lễ nghi
Rồng Tiên truyền thống ta thì nên đôi
Trăm năm chung sống ở đời
Sanh con đẻ cái nối thời cha ông
Hò hơ ơi hò.
*********



LỜI TỰA 4

Nói đến thế hệ con cháu là nói đến thế hệ tiếp nối, thế hệ yêu nước, yêu Cội, yêu Nguồn. Bậc làm cha anh phải có trách nhiệm uốn nén thế hệ non trẻ ấy.

Giặc ngoại xâm, giặc nội tâm là hai thứ giặc vô cùng nguy hiểm. Nguy hiểm hơn là giặc nội tâm, bao thói hư tật xấu như: Trộm cắp, nói láo, nói thêu dệt, nói đâm thọc, tham lam, ích kỷ, ganh ghét gièm pha, tự tôn, tự tại, cá nhân cục bộ, chia bè, rẻ phái, thủ đoạn độc ác, ngoại đạo tà ma, bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa..v.v. Còn vô số tánh ác khác nữa. Muốn có quả ngọt trong thế hệ tương lai không có con đường nào khác là gieo nhân tốt vào thế hệ trẻ một cách hùng mạnh và luôn luôn nuôi dưỡng hạt giống tốt ấy.

Chống giặc ngoại xâm còn dễ hơn trăm lần vì giặc ngoại xâm là giặc có hạng lợi dụng thời cơ đất nước ta chia bè rẻ phái, bỏ Cội quên Nguồn dẫn đến bó đũa ấy đã bị rơi ra từng chiếc, dân suy nước yếu, chúng mới xâm lược.

Còn đuổi giặc nội tâm ra khỏi linh hồn là việc làm hết sức khó khăn, đấu tranh vô hạn, có thể nói là mãi mãi. Vì vậy cuộc kháng chiến trường kỳ chống giặc ngoại xâm, chống giặc nội tâm. Làm trong sạch non sông Tổ Quốc tiến tới xã hội chân thiện.

Một cuộc chiến đấu đầy hào hứng, vừa đưa đất nước tiến lên dân giàu nước mạnh, công bằng dân chủ văn minh. Vừa đưa dân tộc Việt Nam tiến lên giai đoạn hiển Thánh. Trở thành năm giai cấp Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Mà Đức Cha Trời Lạc Long Quân Long Hoa Cửu Huyền đã nguyền cho con cháu của Ngài trở nên như thế, để thay thế Ngài làm chủ vũ trụ.

Trong đời sống yêu cầu xã hội được mở rộng và chân dung con người sẻ phong phú với bao cái đẹp hoàn mỹ. Vẽ đẹp yêu nước thương dân, yêu văn hóa Cội Nguồn là vẽ đẹp vừa hào hùng vừa uy linh, cái đẹp không già nua trường tồn đẹp mãi với thời gian.

Điểm nổi bật của chủ nghĩa anh hùng trong thời đại đổi mới, là hướng về Cội Nguồn lấy lại sức mạnh dời non lấp biển mà dân tộc ta đã có trên năm nghìn năm Văn Hiến. Sự thành tựu trong văn hóa Cội Nguồn hình thành nhiều giá trị, làm nổi bật thiện tánh của linh hồn, từng bước từng bước đẩy lùi những tánh ác thói hư tật xấu đã làm cho xã hội xuống cấp Đạo Đức trầm trọng.

Niềm tự hào của dân tộc là giữ vững nền độc lập, tự do chủ quyền một cỏi. Niềm vui sướng nhất của dân tộc là tự do bình đẳng, công bằng cạnh tranh, chủ quyền nhân quyền không thiếu mà Hiến Pháp Luật Pháp ban bố thừa nhận và bảo hộ cho họ.

Để từng bước xây dựng nền Quốc Đạo mà Vua Hùng đã từng xây dựng cách đây năm nghìn năm còn gọi là Hiến Pháp, Luật Pháp Văn Lang. Sự xây dựng này tất nhiên sẽ gặp bao điều khó khăn. Một là do ngoại xâm âm mưu chống phá và chống phá trên nhiều hình thức như: Mua chuộc những kẻ đã bán rẻ lương tâm háo danh háo lợi, nổi lên chống phá văn hóa Cội Nguồn hầu chia rẻ sự đoàn kết dân tộc. Ếm đối các Long mạch non sông đất nước, làm suy giảm khí thiên sông núi, hồn thiên dân tộc. Truyền đạt những học thuyết có lợi cho chúng có hại cho ta. Một loại độc dược chân lý văn hóa của chúng.

Chúng luôn ẩn náu, lợi dụng sự ưu ái của người Việt hòng mưu toan gây chia bè rẻ phái và cầu cạnh chúng, để chúng có cơ hội xâm lược non sông Tổ Quốc ta dài dài.

Cuộc sống mới là cuộc sống đi vào giác ngộ cao, cảnh giác cao. Như vậy trong bộ Long Hoa thi tập Kinh hiện thân là ngọn lửa thiên thiêu rụi những dã tâm xâm lượt. Là bản hùng ca được bùng lên khắp nẻo quê hương. Cùng xương cùng thịt, cùng Cội Nguồn, cùng Giang Sang, cùng Tổ Quốc, cùng chiến đấu, cùng bảo vệ nền độc lập có hơn năm nghìn năm Văn Hiến. Hãy đi vào quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh, cho con cháu mãi mãi sống đời tự do ấm no hạnh phúc.
*********



KIẾP TAY KHÔNG

Làm người chỉ lo tiền với bạc
Chết đi là hết chỉ tay không
Nghiệp ác mang theo kìa như núi
Âm ti ở mãi đọa chất chồng
Thế giới Thần Tiên đành vuột mất
Lạc Nguồn lạc Cội đất cha ông
Mùa xuân trải rộng nền Văn Hiến
Cỡi Hạt chơi Tiên cõi non bồng.
*********



ĐẤT ÔNG CHA

Lớp lớp cha ông từng trải gấm
Lạc Hồng đỏ thắm, nước non ta
Muôn năm trỗi dậy, đường yêu nước
Rồng Tiên đẹp mãi cõi sơn hà
Lớp trước lớp sau nào có khác
Tre già măng mọc gấm thêm hoa
Đôi cánh Rồng Tiên bay cùng khắp
Địa cầu non nước đất ông cha.
*********



RANG NỔ KHỔ CHƯA

Khổ chi khổ lắm bớ ai ơi
Dưới hỏa trên kim nóng quá trời
Lại thêm đao kiếm tung chém đánh
Thân ta tung nổ xác pháo rơi
*********



NGHĨ MÀ THƯƠNG

Nhìn xem hạt lúa nghĩ mà thương
Bỏ chảo đêm rang ác lạ thường
Đốt thiêu chưa đủ còn tra tấn
Banh da xẻ thịt quá thảm thương.
*********



CHỦ QUYỀN CA

Tiếng gọi thiêng liêng của non sông
Muôn năm con cháu Đấng Tiên Rồng
Vũ trụ thượng tần quyền tạo hóa
Được quyền làm chủ nước non sông
Tự chủ trời ban quyền được sống
Mưu cầu hạnh phúc vượt trời đông
Bình đẳng tự do trong luật pháp
Một Nguồn một Cội một Cha Ông.
*********



MỘT CÁNH DIỀU

Giữa lúc trời thu một buổi chiều
Bâng khuâng nhớ nước nhớ người yêu
Nỗi lòng ray rức sầu tê tái
Trời xanh trôi nổi một cánh diều.
*********



GIÁ MÀ

Giá mà anh gởi được tình
Thời anh đóng gói cho mình ấp yêu
Giá mà anh gởi được yêu
Thời anh là ánh nắng chiều cho em.
*********



KHÓ TIÊU

Tình yêu là thứ khó tiêu
Vừa ngon vừa ngọt lại nhiều đắng cay
Chỉ người giác ngộ xưa nay
Mới mong thức tỉnh khổ này tình yêu.
*********



DIỆT BẤT CÔNG

Sống mãi trong thời thế bất công
Kẻ hiền khốn khổ, kẻ cuồng ngông
Chồn cáo tham lam vô tội vạ
Hết vơ tới vét của cha ông
Rồng Tiên đâu phải loài dễ nhịn
Lửa thiên xuất hiện đốt thiêu xông
Công lý công bằng giờ đòi lại
Vì dân vì nước, diệt bất công.
*********



VIỆT NAM ĐẸP MÃI
CÓ ÔNG VUA HÙNG

Đã đến lúc Đạo chung cần giữ
Cùng tiến lên quật khởi dựng non
Sống vì Đạo chết vì dân
Quê hương ta giữ Tiên Rồng ta xây
Dòng máu ta cùng một Bào Thai
Đồng Bào là thế mấy ai khác nào
Nước non non nước Đồng Bào
Sức cùng chí quyết lòng bao đồng lòng
Trăm triệu dân đồng cùng một hướng
Xây quê hương xây nước xây non
Xây nền truyền thống cha ông
Giống nòi Hồng Lạc, con Rồng cháu Tiên
Cốt trung hiền trăm nghìn nhân nghĩa
Giống Rồng Tiên đâu phải dế giun
Phòng khi giặc cướp đến nơi
Tung hoành ngang dọc huệ thời trảm yêu
Trống Đồng khởi muôn người như một
Đồng nhất tề tiến tới xông lên
Tiên Rồng nòi giống hiếu trung
Hẳn đây xé gió chuyển giông mịt trời
Nào có sợ cùng ma với quỷ
Cứ thi gan phỉ chí hùng anh
Chết đi ta lại siêu sanh
Về nơi thiên giới để gần cha ông
Giờ đến lúc chung cùng là một
Thi đua nhau quét sạch quân thù
Một cây đâu thể thành rừng
Muôn cây dụm lại điệp trùng màu xanh
Đời tươi tốt công thành danh tọa
Nước cùng non rực tỏa hào quang
Muôn năm độc lập muôn năm
Việt Nam đẹp nhất có ông Vua Hùng.
*********



LỜI CHA

Con ơi nhớ lấy lời cha
Nghe theo Kinh kệ nghe là phật tiên
Thà ta dưa muối tương rau
Còn hơn gian ác sang giàu mà chi
Có công có đức lo gì
Phước tài lộc thọ, giàu thì ức muôn.
*********



SÁNG RỰC TRỜI NAM

Ai về Nguồn Cội
Ai đến Tổ Tiên
Ai vào Quốc Giáo
Muôn đức vạn hiền
Đường ta đó Tiên Rồng cuồn cuộn
Năm nghìn năm sáng rực trời Nam.

“Con người yêu Cội yêu Nguồn, làm trung gian giữa con người và Tổ Tiên tạo hóa, lập lên bao công đức. Khác với những người chỉ biết đọc thuộc lòng sách vỡ của người khác. Mà tự thổi phồng mình lên. Cũng giống như một thứ đồ vật soi vào trong gương một thật một hư ảo”.
*********



ẮP ĐẦY TỰ DO

Ai đi hải ngoại
Ai về nước Nam
Nền Quốc Đạo
Nền vàng son
Tiên Rồng phất phới vạn ngàn ấm no
Đời hạnh phúc đời tự do
Con đường bình đẳng khỏi lo cuối luồng.

“Không trải qua bao gian khổ thời khó mà vững chải khi gặp gió bảo. Muốn có sự giác ngộ cao bạn phải trở về với nền Quốc Đạo. Nhờ sự giác ngộ ấy bạn có thể tạo ra sự nghiệp vĩ đại”.
*********



ĐỀN HÙNG

Nắng lên đồng nội tốt tươi
Lúa xanh mươn mướt vợi vời xa xa
Em đi theo bước ông cha
Để nghe thầy giảng Đạo nhà Việt Nam
Cội Nguồn Quốc Đạo Rồng Tiên
Văn Lang Hiến Pháp thiêng liêng muôn đời
Cò bay la lả cùng trời
Chân em thăng thoắt về nơi Đền Hùng.
*********



ĐỂ HIỂU THÊM

Em thường đi trong nắng
Em thường đi trong mưa
Để hiểu thêm cha mẹ
Cực khổ sớm sớm trưa.

“Chúng ta đối với cha mẹ phải có lòng kiên định, lúc nào cũng phải hiếu thảo đối với công ơn sanh thành dưỡng dục. Công việc của chúng ta là phải thức tỉnh thế hệ trẻ, lúc nào cũng phải hiếu thảo đối với cha mẹ”.
*********



LỢI SAU
HƯỞNG SAU

Lợi danh danh lợi chớ ham
Muốn nên việc lớn phải làm như sau
Lợi danh đêm trao cho người
Thời ta sẽ được cõi trời như không.
*********



KHÓ TIÊU

Đời như khói sống như sương
Bóng câu cửa sổ, như đường trên mây
Đời trần tia chớp xưa nay
Giựt giành chi lắm ác dày khó tiêu.

“Người tài giỏi sáng suốt, vấn đề đầu tiên là quan tâm đến lợi ích của mọi người, sau đó mới tới lợi ích cá nhân mình. Đối với con người mà nói, sự vui sướng hạnh phúc nhất là đêm tài năng sức lực của mình cống hiến cho nhân loại”.
*********



THẤY ĐÓ MẤT ĐÓ

Cõi đời trần tục chán chê
Thiếu hoài khó đủ cuộc hề chẳng lâu
Chi bằng vào Đạo cao sâu
Tiên Rồng huyền diệu cả bầu càn khôn
Sự đời bọt nước không hơn
Thấy đó mất đó như làn khói mây.
*********



KHÔNG THỂ MỘT NGÀY

Thắng giặc nào có dễ chăng
Thắng lòng còn khó hơn muôn vạn lần
Cây to đâu thể một trăng
Lấp sông đâu thể một thằng cỏn con
Non cao muôn cội đá chồng
Thắng lòng đâu thể nội trong một ngày.
*********



THEO TIẾNG XE

Một sáng trời thu tiễn anh về
Kẻ ở người đi ở bến xe
Vời vợi xa xăm trời mây nước
Trống trải cô đơn kiếp phòng the
Chiều mưa trên phố niềm thương nhớ
Bèo trôi hoa dạt, dưới dưới khe
Sầu thu lăng lỏi theo chiều gió
Bâng khuâng buồn bả theo tiếng xe.
*********



ĐẠO NHÀ VẪN HƠN

Gặp em, anh lại mừng thầm
Mừng nguồn xuân mới, rộn tình nước non
Tháng năm đánh mất Cội Nguồn
Khom lưng quỳ lụy thấp hèn biết bao
Hai ta ngẩn mặt lên nào
Cho đời trọn giấc thanh cao giống nòi
Bây giờ ta có Đạo ta
Văn Lang Quốc Giáo ấy là Rồng Tiên
Việt Nam độc lập vô biên
Nước non thống nhất khắp miền tự do
Vinh quang phồn thịnh ấm no
Trời Nam Quốc Đạo hết lo đói nghèo
Cuộc đời khốn khổ cheo leo
Là do quên Cội giặc chèo mà ra
Ta thề ta theo Đạo ta
Dù trong dù đục Đạo nhà vẫn hơn.
*********



RÁC VÀ HOA

Tối nay Hồng là hoa
Sáng ra Hồng là rác
Cuộc đời luôn bội bạc
Rác cũng chính là hoa.
*********



NGỦ QUÊN

Non xanh nước biết muôn trùng
Hồng hồng ánh nắng hãy còn chơi quê
Mục đồng an giấc ngủ mê
Đến khi thức tỉnh Trăng về chơi non.

“Hạnh phúc là do bản thân ra sức tạo thành, hạnh phúc không ở đâu xa, nó luôn ở sát bên ta, nếu như ta biết nắm bắt nó. Hạnh phúc khi ở trong tầm tay, ít người chú ý đến. Đến khi hạnh phúc bay đi khỏi tầm tay, thời khó mà nắm lấy được nữa, ôi thật là đáng tiếc”.
*********



MỒ CHÔN QUÂN THÙ

Non sông đất nước xanh xanh
Trăng về trăng sáng đầu gành cuối thôn
Ánh trăng bàn bạc ru hồn
Gọi người Lạc Cội sớm hôm quay về
Trăng là gì mẹ thôn quê
Trăng soi ánh sáng trăng về thăm con
Nghìn năm nô lệ giặc còn
Giặc vơ giặc vét hao mòn núi sông
Cội Nguồn lịch sử cha ông
Gươm thiên Quốc Đạo đánh tan quân thù
Ngọn lửa thiên ngọn lửa trời
Lửa lòng tam muội đốt bầy xâm lăng
Muôn năm non nước cha ông
Vườn xuân trung hiếu, vườn nhà hùng anh
Uy nghi như dãy Trường Sơn
Rền vang tiếng sấm đuổi quân giặc thù
Đạn tên xé gió vù vù
Quân reo ngựa hí, trống dồn chiêng vây
Ngoại xâm khiếp vía xẩm xoay
Nước dân lửa đốt tan thây bạc ngàn
Chết trong ô nhục kinh hoàng
Ngờ đâu đất Việt kia toàn mồ chôn
Thất trận giặc sợ nghìn thu
Trời Nam độc lập võng dù tự do.
*********



CÔNG BẰNG

Khi xưa theo Đạo mẹ dạy rằng
Đạo Trời Quốc Đạo, Đạo Trời chăn
Quốc Đạo có hai dòng sông lớn
Một Đời một Đạo chảy xen xen
Một con đường lớn về thiên giới
Ác họa thiện lành, rõ trắng đen
Tai Trời khắp cả luôn nghe ngóng
Phán xét phân minh phước, đọa, thăng.
*********



LO CHI

Tự do thời có lo chi
Màng trời chiếu đất, có gì nghèo đâu
Ngày hứng gió, tối trăng thâu
Thuyền Kinh rượu Giáo, một bầu tỉnh say.

“Cần phải biết rằng tự do chính là nhân tố đứng đầu của hạnh phúc. Nô lệ chính là nhân tố đứng đầu của muôn sự khổ. Có một thứ nô lệ mà chúng ta đừng quên đó là nô lệ kiến thức”.
*********



ĐÂU CÓ MUỘN MÀNG

Theo Đạo thời đâu có muộn màng
Con đường Quốc Đạo rộng thênh thang
Một phút gần bên nguồn ánh sáng
Còn hơn tăm tối mãi đeo mang
Người không có Đạo người tăm tối
Đọa lạc triền miên khổ vạn ngàn
Trời Nam tỏ rạng nền Quốc Giáo
Quy y tôn kính dứt lầm thang.
*********



NỖI LO

Vẽ Rồng thiếu móng đầu đã bạc
Vẽ Phụng chưa xong nếp da nhăn
Trần gian còn nợ nào dễ hết
Hơi tàn sót lại, có kịp chăng.

“Tính cách thế hệ trẻ phần nhiều là giống như con ngựa hoang, chỉ biết sống theo thụ động, dễ đi đến cực đoan. Vì vậy hãy thả thế hệ ngựa hoang đi theo nền Quốc Đạo, để làm quen với đường đi nước bước. Con đường mà ông cha ta đã dày công xây đắp gầy dựng lên”.
*********



ĐÁP SỐ SAI

Cái tuổi bốn mươi mới hiểu rằng
Bóng câu cửa sổ có lâu chăng
Cuộc đời cũng thế đâu có khác
Thoáng qua chớp mắt, tóc bạc phen
Công danh lợi lộc, đường mây khói
Nghiệp ác mang theo, đọa thấp hèn
Một bài toán khó trong cuộc sống
Đáp số sai đường, hết siêu thăng.
*********



GIÓ MÂY

Nhân duyên hạnh ngộ gặp nhau đây
Ôi đẹp nào hơn giấc mộng này
Lối mộng hồn thơ trào dân mãi
Đường mây ong bướm say đắm say
Môi thắm mắt xanh hồn hoang dại
Gió lùa qua tóc phấn hương bay
Tay ở trong tay lòng tê tái
Rừng yêu núi nhớ, mây gió mây.
*********



MỘT CỘI

Ai sanh ra cũng có Tổ Tiên
Có nước có non có Cửu Huyền
Thiên hạ Đồng Bào cùng Cội gốc
Chung cùng Quốc Tổ nước khai tiên.
*********



TỈNH LẠI ĐI

Hãy tỉnh lại đi, tỉnh lại đi
Máu thịt Rồng Tiên rất uy nghi
Đạo trời còn phải thương nòi giống
Anh em sao nỡ sát nhau chi.
*********



NỖI BUỒN

Có những ngày buồn bã
Khiến tôi nhớ bân khuân
Có nỗi buồn nào hơn
Là nỗi buồn lệ thuộc
Phải nghe theo lời giặc
Bỏ Cội Nguồn ông cha
Nỗi lòng thật xót xa
Năm nghìn năm Văn Hiến
Nền Tiên Rồng tươi sáng
Nước ta ta làm chủ
Sống cuộc đời no đủ
Độc lập và tự do
Đói nghèo không còn lo
Mới thật là hạnh phúc
Nhưng vẫn còn đau nhứt
Cháu con lạc ông cha
Buồn gần lại buồn xa
Nỗi buồn không không dứt.
*********



TÌNH SI

Lửng thửng vần mây đợi đợi gì
Đợi nguồn gió lộng đến đưa đi
Cánh cửa Hồng Hoa đà mở lối
Hẹn hò hò hẹn đi cùng đi
Tôi nhìn cặp mắt trong xanh ấy
Đắm đuối nhìn tôi nét vu quy
Choáng ngộp mùa xuân bông Hồng thắm
Lạc vào mộng ảo của tình si.
*********



THỨC TỈNH

Sử xưa có chép chuyện rằng
Vua Trụ háo sắc lăng nhăng với Chồn
Đắt Kỹ dùng sắc lấp chôn
Ô danh Vua Trụ tiếng đồn vạn năm.
*********



TIẾU

Hỡi cô tát nước quê mình
Rằng cô có thấy cái tình của anh
Cái tình anh đã bỏ quên
Nếu cô có lượm, trả đền trăm năm.
*********



NỢ DUYÊN

Tạo hóa vầy duyên khéo định rồi
Cha Trời Địa Mẫu đã kết đôi
Nợ duyên duyên nợ nào ai khỏi
Gió mây đâu thể tách xa rời.
*********



ĐI GIỮA MÙA XUÂN

Ta đi giữa mùa xuân
Đường rộng rãi ung dung ta bước
Đạo Tiên Rồng dân ta có được
Điều nhờ ơn Quốc Tổ khai sinh
Đạo pháp vì dân Đạo của mình
Đường chánh nghĩa dài theo năm tháng
Nền Quốc Đạo vinh quang tỏa sáng
Đức Vua Hùng khai nước lập dân
Đường tự do độc lập muôn năm
Đã đến lúc chung cùng truyền thống
Đường ấm no con đường Quốc Giáo
Năm nghìn năm rực rỡ trời mây
Đã có duyên, gặp đặng hội này
Thời mãn nguyện, không gì hơn nữa.
*********



NỐI VÒNG TAY LỚN

Kìa xem xuyên cột trính kèo
Kết nhau rất chặt chẳng hề rời chia
Chung lòng chung sức chung công
Làm lên lịch sử nhà Rồng nhà Tiên.
*********



LỜI CHA

Con ơi con nhớ nghe con
Đạo pháp hơn vàng kim cổ nào sai
Kinh doanh vàng bạc đừng mơ
Kinh doanh Đạo Pháp còn chờ đợi chi
Phàm phu khó hiểu lời này
Thiên Cơ đâu thể tỏ bày thiệt hơn.
*********



TIẾU

Chồn rằng này Cáo lắm mưu
Cáo rằng Chồn đã thua gì tôi đâu
Lợi Chồn là lợi móc câu
Lợi thì có lợi nhưng thầu hết răng.
*********



KHÔNG BAO GIỜ QUÊN

Trăng tròn trăng sáng tỏ
Soi rỏ xốm quê em
Sương nằm chơi trên hiên
Gió thì thầm cửa sổ
Em nhớ ngày Quốc Tổ
Mùng mười tháng tháng ba
Chúng em thường hát ca
Công ơn người dựng nước.
*********



MƯU TRÍ

Cọp ngồi xem cặp đấu Voi
Húc nhau chí tử, thật là kinh thiên
Cọp ngồi Cọp cứ mài răng
Chờ cho Voi ngã Cọp ăn đã đời.
*********



MAU LÊN BẠN HIỀN

Kìa xem vũ trụ bao la
Giang sang non nước cửa nhà Rồng Tiên
Mau lên đi hỡi bạn hiền
Chia bùi xẻ ngọt Rồng Tiên nước nhà
Dựng xây truyền thống ông cha
Lập công bồi đức để mà thoát siêu
Tiếng thơm lan mãi về sau
Còn ta ta sẽ, tiêu diêu Thiên Đàng.
*********



XUÂN TÌNH

Lâm râm khấn vái chuyện tình
Cầu Trời khẩn Phật cho mình nên duyên
Cầu cho non nước du thuyền
Con Hồng cháu Lạc, khắp miền đồng lên
Cho đời rực thắm hoa xuân
Cuồng say mây gió tưng bừng Yến Oanh
Suối yêu lửa đắm dệt mành
Cho đời xuân thắm trở thành nguồn thơ
Thì thầm câu chuyện trong mơ
Cho tôi lạc đến, cõi bờ tình yêu
Đa tình thời phải khổ nhiều
Nhất là khúc nhạc, tình yêu đầu đời.
*********


THIẾU CHI NÀO

Quốc Đạo nhà ta thiếu chi nào
Phật Trời đầy đủ Tổ Tiên cao
Thiên Đàng cùng khắp đường an nghỉ
Bận bịu làm chi kiếp chim bao.

“Thành tích của người giác ngộ không phải là ở sự độc đáo, mà là ở thái độ chân thành. Chỉ có người chân thành mới có thể sáng tạo ra sự nghiệp vĩ đại”.
*********



KHI CHIẾC LÁ LÌA CÀNH

Khi chiếc lá lìa cành
Lá không còn màu xanh
Người xa lìa Cội Gốc
Người cũng rất mong manh
Người đi sai chân lí
Như đất cằn khô héo
Cuộc sống mau già cỗi
Gian nan và thốn thiếu
Đời là thế em ơi
Đã lạc Cội Nguồn rồi
Như gà con lạc mẹ
Khổ sở chơi chơi vơi.
*********



ĐẠO RỒNG BAY

Tôi đã tìm xuân bấy lâu nay
Thấm thoát thời gian mấy vạn ngày
Gió bụi pha sương bờ sắc áo
Hôm nay mới thấy Đạo Rồng bay.

“Hạnh phúc tuyệt nhiên không phải cao vời vợi mà nó ở ngay trước mắt chúng ta. Khi chúng ta biết tìm về với Cội Nguồn và ở nơi ấy chúng ta thấy mùa xuân rực rỡ”.
*********



KHỔ CHO ĐỜI

Câu chuyện nghìn năm đã kể rồi
Kể rằng non nước chốn quê tôi
Đao binh khói lửa luôn chinh chiến
Nấu thịt nồi da thảm ghê nơi
Cội Nguồn đánh mất đời xấu xé
Nghìn năm địa ngục khổ chơi vơi
Đốm lửa Rồng Tiên còn yếu ớt
Công minh tăm tối khổ cho đời.
*********



HẠI CHÁU CON

Thế giặc tung hoành chiếm nước non
Mất gốc thành ra sức kiệt mòn
Nền tản không còn nhà sụp đổ
Cội Nguồn nghiêng ngữa hại cháu con.

“Người tài giỏi sáng suốt vấn đề đầu tiên là người quan tâm đến văn hóa Cội Nguồn, lợi ích chung cho toàn xã hội. Nếu chúng ta không dám xông pha bảo vệ văn hóa Cội Nguồn, lợi ích chung cho toàn xã hội thời chúng ta là kẻ thất bại. Sự trung hiếu đối với ông cha không còn ý nghĩa nữa, chẳng có gì để cho con cháu ca ngợi”.
*********



CUỘC ĐỜI KHỐ ÔM

Lắm có kẻ màng trời chiếu đất
Những tháng năm hành khuất ngược xuôi
Phải chăng lũ giặc hiếp người
Dân ta phải chịu cuộc đời khố ôm.

“Trong cuộc sống luôn có cơ hội, nếu chúng ta bỏ qua cơ hội thời khó tìm lại được nữa. Như chúng ta đã thấy Văn Hóa Cội Nguồn rất ít khi xuất hiện, hôm nay đã xuất hiện đó là cơ hội cho chúng ta lập công”.
*********



CUỘC ĐỜI BẨN DƠ

Nước em có Đức Vua Hùng
Có dòng nước Thánh Cội Nguồn ông cha
Quê em luôn mãi sai hoa
Kết bao quả cảm, nước nhà hùng anh
Những năm lấp ló ngoại xâm
Toàn dân đứng dậy,súng lần gươm đeo
Nghe hơi Chồn, Cáo, Sói, Beo
Tên bay kiếm trảm, đạn reo đầy trời
Ngoại xâm bỏ chạy tơi bời
Đầy mình thương tích, cuộc đời bẩn dơ.
*********



TIẾNG GỌI CON TIM

Đông đi đông gọi gió xuân
Gọi hồn Mai Trúc đã từng tiễn chân
Gọi đàn én đến vẽ tranh
Vẽ đôi trai gái kết vành trao nhau
Tình xuân trao tặng người yêu
Để đời thêm đẹp, thêm nhiều tình duyên.
*********



NÚI VÀNG

Quê em có núi vàng
Nằm ở giữa thị xã
Núi vàng cao xanh lả
Đứng giữa trời mênh mông
Núi thường dồm cánh đồng
Dồm phố thị quanh sông
Ôi núi vàng thần thông
Núi còn gọi gió về
Gọi luôn mảnh trăng thề
Núi tắm mình trong mưa
Để con suối hát đưa
Tàng cây Đa xanh mướt
Bao chú chim nghỉ mát
Tàng lá luôn rì rào
Núi vàng thêm xôn xao
Trời chiều vàng xinh lắm
Núi vàng thêm lóng lánh
Nhiều đền thờ rất cao
Núi vàng đẹp biết bao.
*********



CHỜ ĐỢI

Thêm một chiều thu đã đến đây
Nghìn năm chờ đợi phút giây này
Ta chờ sứ giả đêm tin đến
Quốc Đạo Rồng Tiên phất phới bay.
*********



VUNG ĐẮP

Đức nhỏ đừng mong chuyện vá trời
Nếu không tỉnh ngộ ắc thời khốn nguy
Cội Nguồn mà lại bỏ đi
Cái công mất Gốc cũng thì như không.
*********



HOA BƯỚM

Hoa xuân lộng lẫy đẹp tươi
Bầy đàn ong bướm rạng ngời sắc xuân
Bướm mẹ hút mật chăm chăm
Bướm con bay lượn lòng vòng vui chơi
Chín mươi xuân đã già rồi
Bướm về nhà nghỉ sang ngồi nghe ve
Chợt nhìn phượng nở đỏ hoe
Bướm nghe hơi nóng the the hầm hầm.
*********



NỞ HOA THƠM

Lội biển đạp non mãi sớm hôm
Đâu thể chùn chân trước giặc dồn
Chí khí trời Nam đâu thể mất
Thư hùng một trận nở hoa thơm.
*********



LO CHI

Trồng dưa thời hái được dưa
Giúp dân thời được nương nhờ nơi dân
Cội Nguồn sớm tựa nương thân
Lo chi chẳng được sớm gần trời cha.
*********



NGUYỆN CẦU

Cầu xin Đức Quốc Tổ
Ban cho phước đức lành
Để cho đời màu xanh
Để cho đời vàng đỏ
Cho nước non trẻ mãi
Cho giặc thù khiếp hãi
Hết giám lăm lăm le
Hết giám hăm hăm he
Sống cuộc đời tự do
Sống cuộc đời ấm no.
*********



MỒI CÂU

Danh lợi cỏn con giặc mồi câu
Gặp phải Rồng Tiên giặc cuối đầu
Gươm báu Cội Nguồn ôi khiếp quá
Muôn năm giặc sợ hết dám câu.

“Văn hóa Cội Nguồn cực lớn này, nó có thể vận hành trên con đường hiện đại hóa, trên khắp mặt trận, khoa học, kinh tế, chính trị, e rằng không có một thế lực nào có thể ngăn chặn được sự bành trướng, cũng như sự tiến về phía trước của nó”.
*********



ĐẮM SAY NGÀY NGÀY

Ba em thường mãi ngâm thơ
Giọng trầm mà ấm bến bờ hay hay
Lời thơ Phụng múa Rồng bay
Càng nghe càng thấm lòng đầy kính tin
Ngoài sân đào mận tỏa hương
Gọi đàn Ong Bướm vẻ đường mưa mây
Giọng Ba cao vút trời tây
Lời thơ hùng tráng đuổi này ngoại xâm
Rồng Tiên phép tắt cao thâm
Đánh cho quân giặc tan dầm nát thây
Hả hê kinh giáo Rồng bay
Ngày ngày Ba vẫn đắm say ngày ngày.
*********



CỨ THẾ BAY

Có tài giúp nước thế mới hay
Sừng sửng non cao những tháng ngày
Lưu danh kim cổ soi đường lớn
Chí khí Rồng Tiên cứ thế bay.

“Chúng ta đã đi chung trên một con đường độc lập. Con đường lớn của xã hội mà mỗi cá nhân không tự bảo vệ hoặc đóng góp công sức tu sữa trở thành con người vô trách nhiệm, thì không có cách gì đạt được sự sống hạnh phúc cao đẹp, tinh thần, đạo đức, cũng như vật chất”.
*********



ĐOẠN TRƯỜNG

Núi sông lặng lẽ núi sông buồn
Nhìn người lặng lẻ bỏ quê hương
Khoảnh khắc thời gian trong buổi ấy
Chạnh lòng trời đất đổ mưa tuôn
Cỏ cây phiền giận lòng u uất
Nước cuồng nước nộ mất tình thương
Phong ba mây gió cùng gào thét
Ai gây thê thảm cảnh đoạn trường.
*********



KHÍ PHÁCH

Ta thích cỡi mây vào không gian
Nhìn xem Tổ Quốc thật rỏ ràng
Uốn lượn cong cong hình chữ S
Địa Long vũ trụ đất trời Nam.
*********



TẶNG ANH

Là Đời là Đạo là xuân xanh
Là cả vườn hoa em tặng anh
Tặng người nghĩa cả vì non nước
Tặng cả vầng trăng sáng long lanh.
*********



TÌNH XUÂN

Phải chăng số kiếp đã thoát nghèo
Cũng nhờ suối Đạo đã về reo
Rộn ràng những bước hồi xuân mới
Nước non phơi phới gấm hoa thêu
Tình xuân nẩy nở tình êm ái
Thả hồn vào cảnh nước non yêu
Biển thương núi nhớ thầm qua mắt
No cơm ấm áo hạnh phúc nhiều.
*********



BẤT NGỜ

Suốt ngày quanh quẩn rìa ao
Nước sao mặt nước, mưa rào mặt mưa
Sen ta cứ thế làm ngơ
Lặng yên Sen lại bất ngờ trổ bông.

“Vì thường nên ít ai chú ý, mà có lúc còn xem thường. Chẳng hạn như hơi thở chúng ta chỉ cần nín thở vài phút là chết ngay”.
*********



THỜI LOẠN

Lời than vang vọng đến nghìn năm
Khốn khổ vì sai, khổ vì lầm
Chân lý Cội Nguồn trôi biến mất
Làm mồi Cáo Sói mấy trăm năm
Vi vu gió cũng buồn than khóc
Nước buồn nước xót biến rêu phong
Cuộc đời nghiệt ngã theo xu thế
Loạn đời loạn Đạo sống sao xong.
*********



CẢNH GIÁC 1

Cây cao cảnh giác gió to
Người cao cảnh giác những trò ghét ganh
Cây cao dễ gãy đã đành
Người cao mà gãy thì thành người ngu.
*********



CẢNH GIÁC 2

Cây kim cũng giết được voi
Muốn nên nghiệp lớn hiểu nòi con sâu
Xem thường chuyện nhỏ mà nguy
Lỗ kim cũng đủ chìm thì thuyền to.
*********



CÔNG ƠN

Muôn năm nhớ mãi Vua Hùng
Nhớ công dựng nước, nhớ nguồn dựng dân
Bâng khuâng hồi tưởng công ơn
Vẳng nghe Tiên Tổ gọi hồn cháu con
Lịm người thấm thía hiếu trung
Tiên Rồng Nguồn Cội lẫy lừng đẹp tươi.

“Thỏa mản về vật chất dĩ nhiên là tốt rồi, nhưng chỉ được điểm này là chưa đủ. Để đạt được thỏa mãn cao hơn, người ta cần phải có khả năng tu dưỡng đạo đức, lập công đối với non sông đất nước, lập công với Cội Nguồn Tổ Tiên. Thời sự thành đạt của họ sẻ cao hơn”.
*********



DÂN CA CỘI NGUỒN
QUYẾT TỬ

Hò hơ ơi hò
Gió hơi buồn Mây im đứng đợi
Nắng chưa về cây nhớ kém xanh
Ôi thương dân nhiều nổi đắng cay
Phải chăng mẹ gặp một bầy Sói Lang

Hò hơ ơi hò
Bàn tay mẹ dắt tay con
Đường xa lặng lội vượt non vượt đèo
Kìa lửa dậy kìa đạn reo
Kìa là lũ giặc Sói Beo đến gần

Hò hơ ơi hò
Chạy mau đi hỡi người thân
Để tôi ngăn bước giặc gần giặc xa
Kìa khói lữa kìa xông pha
Dậy trời nổi sấm bài ca anh hùng

Hò hơ ơi hò
Một ngày năm bảy trận bom
Cũng không ngăn nổi hiếu trung diệt thù
Xông pha gan dạ anh hùng
Tiếng lòng ngun ngút đùng đùng dậy non

Hò hơ ơi hò
Đánh cho một mất một còn
Một ngôi sao lớn một mồ cỏ xanh
Đường sanh tử, đường tử sanh
Hồn theo khí phách trung anh về nguồn

Hò hơ ơi hò
Miễn sao non nước quê hương
Tự do độc lập đến muôn Đồng Bào
Thân này có chết chẳng sao
Chết cho non nước Đồng Bào cha ông

Hò hơ ơi hò
Chết cho con Lạc cháu Hồng
Chết mà như thế còn mong nổi gì
Vinh quang bái Tổ ra đi
Cởi mây lướt gió thẳng thì trời xa

Hò hơ ơi hò
Hồn bay về cõi Long Hoa
Về nơi vũ trụ về nhà Rồng Tiên
Chúc người, người mẹ hiền hiền
Mai sau người được lên Tiên chầu Trời
Kia kìa lũ giặc đến rồi
Ta đây quyết tử, mẹ hiền đi đi
Hò hơ ơi hò.
*********



DÂN CA CỘI NGUỒN
NGƯỜI MẸ GỌI CON

Hò hơ ơi hò
Thoắt đâu nổi ngọn gió giông
Ào ào nước đổ đường quanh lưng đèo
Dưới mưa người Mẹ quạnh hiu
Gọi con khan tiếng khóc nhiều run run

Hò hơ ơi hò
Gọi con nghe giọng não nùng
Con ơi con hỡi giống nòi Rồng Tiên
Nghìn năm giặc cướp non sông
Mồ hoang bao kẻ mất chồng mất cha

Hò hơ ơi hò
Nước non nghèo xác nghèo xơ
Nhiễm nguồn nước độc thân khờ khổ mang
Cha ơi cha hỡi cha ông
Sanh con nghịch tử để lòng đớn đau

Hò hơ ơi hò
Vượt qua muôn suối nghìn đèo
Gọi con trở lại quay về nước non
Bổng đâu tiếng súng nổ vang
Đạn liền bay đến tay chân Mẹ lìa

Hò hơ ơi hò
Mưa càng lớn gió càng gào
Nhưng lòng Mẹ vẫn thì thào gọi con
Về đi con về đi con
Về nền Quốc Đạo vàng son Cội Nguồn

Hò hơ ơi hò
Máu Mẹ cứ chảy cứ tuông
Đỏ hồng khí tiết đỏ nguồn thủy chung
Lũ giặc khiếp vía hồn kinh
Khiếp cho người Mẹ chung tình nước non

Hò hơ ơi hò
Tiếng gọi con vượt ngàn sinh tử
Đèo càng cao Mẹ cứ vượt lên
Tiếng thương dân tiếng sấm rền
Đêm lòng trung hiếu đến thì cho con

Hò hơ ơi hò
Kìa con của Mẹ đã vượt sông
Vung gươm chỉ thẳng quân thù
Thân gục ngã lòng đầy sung sướng
Con đã về với nước với non
Mẹ chờ con Mẹ đã chờ con
Chờ ngày hội hiệp Cội Nguồn Rồng Tiên
Giờ đây Mẹ phải ra đi
Chúc con ở lại đừng quên Cội Nguồn
Hò hơ ơi hò.
*********  
**********************
*         *         *
VĂN HÓA CỘI NGUỒN
***NAM MÔ_AMEN***

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét