QUỐC BẢO CHÂN KINH
THIÊN ẤN- THIÊN BÚT
TẬP THƠ LỬA THIÊN TẬP 5
LONG HOA THI TẬP
LỬA
THIÊN
THIÊN ẤN THIÊN BÚT
TẬP 5
LỜI TỰA 25
Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng chống ngoại xâm, con cháu Vua Hùng đã mở ra cho dân tộc Việt Nam một giai đoạn thiên sử mới.
Hình ảnh người phụ nữ đồng loạt đứng lên chống ngoại xâm, giành lại chủ quyền độc lập, vô cùng ác liệt, những ngày tháng chiến đấu đầy gian khổ hy sinh, kiên cường, đứng vững chẳng lung lay trước gió bão, gan dạ, ném mật nằm gai. Lòng trung hiếu của người phụ nữ Việt Nam, con cháu Tiên Rồng đã để lại bài học bất khuất trước sức mạnh to lớn của kẻ thù. Một cuộc kháng chiến thần thánh, thể hiện vẻ đẹp sức chiến đấu mãnh liệt của người phụ nữ Việt Nam.
Dấy lên phong trào phụ nữ anh hùng chủ nghĩa văn hóa Cội Nguồn dân tộc. Vừa đảm đang việc nhà, vừa đảm đang việc nước, vừa chống giặc ngoại xâm. Truyền thống văn hóa Cội Nguồn đã thể hiện qua người phụ nữ tôn vinh khơi dậy mạnh mẽ.
Trong hai nguồn cảm hứng lớn nhất đó là văn học Cội Nguồn và hình ảnh người phụ nữ anh hùng dân tộc như Hai Bà Trưng đã ăn sâu vào lòng người, niềm tự hào dân tộc, đã làm cho quân thù khiếp sợ.
Dân tộc Đại Việt anh hùng nam nữ mọc lên như nấm, người chiến sĩ vì non sông Tổ Quốc ra đi và lớn lên bao thành tích những chiến thắng vinh quang. Trung hiếu là sự sống anh linh của tâm hồn dù ở bất cứ hoàn cảnh nào thì trung hiếu vẫn tỏa sáng thể hiện vẻ đẹp của sự trung thành, hiếu thuận đối với non sông Tổ Quốc, đối với cha ông.
Truyền thống của người Việt Nam, trước sau đều có anh hùng, giặc còn xâm lấn ta cùng tiến lên. Hãy yêu quí lòng trung hiếu, vì lòng trung hiếu làm cho cuộc sống con người tỏa sáng như muôn vạn mùa xuân. Đêm đến tình yêu thương nồng nàn của dân tộc, chắp cánh cho trí tuệ, cho tương lai trên con đường hiển Thánh. Hiếu trung là hơi thở lý trí bất tử của linh hồn con người.
Từ tâm hồn trung hiếu, giác ngộ theo bước cha ông, yêu mến quê hương, yêu Cội yêu Nguồn. Hiếu trung luôn cho ta những dòng chảy bất tận.
Biết ơn người dựng nước, biết ơn Thần ơn Cô, biết ơn Cha Mẹ, những anh hùng dân tộc bảo vệ non sông Tổ Quốc, bảo vệ văn hóa Cội Nguồn. Hiếu trung bao giờ cũng hướng về chánh nghĩa, làm cho con người càng ngày càng hoàn thiện hơn. Lòng trung hiếu cho ta cuộc sống đi vào bất tử, mãi mãi trẻ trung. Trong cuộc sống gần kề cái chết, chết lạc quan yêu đời.
Hiếu trung mãi mãi chắp cánh cho ta bay tới những cao nguyên bạc ngan, biển cả mênh mông, cõi trời cao thẳm. Chúng ta căm thù mọi thế lực tội ác. Những kẻ đả đẩy dân tộc ta vào con đường nô lệ, khốn khổ nhục nhã, tang thương tủi hận.
Lòng yêu nước mang đến cho ta những cảm xúc đa dạng, vui khi thấy đất nước hồi xuân mỗi ngày mỗi thay da đổi thịt. Xúc động khi thấy con dân Đại Việt hướng về Cội Nguồn, mang dòng máu Tiên Rồng anh hùng bất khuất, trung hậu đảm đang.
Mỗi lần cầm trên tay một tác phẩm văn học. Nhất là văn học Cội Nguồn là mỗi lần xúc động, bao tình cảm nẩy sanh niềm kính yêu vô hạng.
*********
CHUYỂN SỐ ĐỔI ĐỜI
Chiều hôm ấy một cụ già lụ khụ
Người run run trên đường phố đầy xe
Nhưng nào ai thấy, nhưng nào ai nghe
Trong khi ấy có một người nghèo khổ
Lòng thương người liền giúp người già cả
Với đồng xu ít ỏi của người nghèo
Nhận đồng xu mắt già bổng nheo nheo
Con hãy đến nơi đền thờ Quốc Tổ
Dâng lên người một đồng xu hiếu nghĩa
Thời đời con sẽ chuyển số đổi đời
Người nói xong người biến mất về Trời.
*********
LỜI DẠY CÒN GHI
Lời thầy cô mãi theo ta
Lên đèo xuống dốc phong ba cuộc đời
Lời thầy cô dạy sáng ngời
Thầy cô đẹp mãi cuộc đời công lao
Mở toan cánh cửa đầy sao
Lấp đường hố thẳm xa nào hiểm nguy
Cô thầy lời dạy còn ghi
Đói nghèo túng thiếu cũng đi đường lành.
*********
ĐẸP MÃI MAI SAU
Sống trong hạnh phúc hòa bình
Nhớ người dựng nước, dựng nguồn Rồng Tiên
Năm nghìn năm vẫn thiêng liêng
Cháu con luôn nhớ Chí Tôn xuống trần
Hùng Vương Quốc Tổ lẩy lừng
Dựng non dựng nước dựng nguồn tự do
Văn Lang Quốc Giáo kinh thơ
Thất truyền nay lại, trở về tái sanh
Lời thơ huyền diệu uy linh
Cho non cho nước chuyển mình nở hoa
Thiêng liêng truyền thống ông cha
Cội Nguồn đằm thắm một nhà Rồng Tiên
Việt Nam Quốc Đạo vô biên
Cho đời hạnh phúc khắp miền ấm no
Tự do mãi mãi tự do
Gió hoa trăng khuyết hẹn hò cùng nhau
Rồng Tiên đẹp mãi mai sau
Cho non cho nước sang giàu đẹp xinh
Việt Nam Quốc Đạo anh minh
Con đường độc lập vạn nghìn mùa xuân.
*********
SẢI CÁNH CHIM TRỜI
Qua sông ngoảnh lại thương đò
Xa quê nhớ lại trường làng xóm thôn
Đủ lông chim phải bay đi
Năm châu bốn biển để theo kịp người
Lớn khôn sải cánh chim trời
Bay cho đến tận cuộc đời văn minh
Đời tuổi trẻ đời bay lên
Dựng xây non nước đẹp xinh sang giàu.
*********
PHÉP MÀU TRONG TAY
Ta cũng là người
Họ cũng là người
Sao ta thế này
Sao họ thế kia
Có chổ nào sai
Đời ta khổ thế
Cuộc đời dâu bể
Sao người thành đạt
Còn ta xơ xác
Có gì sơ sót
Tính toán nghĩ suy
Ngày nay tạm thua
Ngày mai sẽ thắng
Gươm huệ cho bén
Xẻ núi khai đèo
Trảm quỷ chém yêu
Làm nên nghiệp lớn
Con đường hiển Thánh
Càng nhiều gian nan
Càng đại thành công
Thuở trước cha ông
Dựng nước dựng non
Gian khổ khó khăn
Vững chải niềm tin
Vượt qua kiếp nạn
Vượt lên số phận
Cờ phất cờ bay
Cội Nguồn đắp xây
Lo gì chẳng đặng
Bài học thất bại
Càng thêm kinh nghiệm
Ngã rồi đứng dậy
Ta lại tung bay
Rực thắm tương lai
Mùa xuân lại về
Nở khắp trời mây
Phép màu là đây
Phép màu trong tay.
*********
ẤM EM CUỘC ĐỜI
Đàn chim tung cánh hát ca
Quê hương non nước xuân pha ấm nồng
Tiên Rồng đẹp mãi Tiên Rồng
Bài ca đoàn kết Đại Đồng anh em
Đường chánh nghĩa lại dài thêm
Cho đời đẹp mãi ấm êm cuộc đời
Bài ca truyền thống tuyệt vời
Cho non cho nước cho người cùng vui.
*********
TAY BẠC TAY VÀNG
Bàn tay trên ruộng lúa
Bàn tay trên khung cửi
Bàn tay người phụ nữ
Ôi xinh đẹp làm sao
Ôi bàn tay đảm đang
Việc nhà lẫn việc nước
Ôi bàn tay đạo đức
Bàn tay bạc, tay vàng.
*********
TRỜI CHO QUẢ LÀNH
Đường về Nguồn Cội Cha Ông
Năm nghìn năm đã thoáng qua chân trời
Ngày nay Rồng đã dậy rồi
Dấu chân Rồng vẫn rạng ngời muôn năm
Lạc Hồng còn đập quả tim
Mưa Nguồn gió Cội bao niềm tự do
Rồng Tiên trổi dậy ấm no
Theo Trời, Trời đãi Trời cho quả lành.
*********
NÓI GÌ ĐÂY
Biết nói gì đây, nói gì đây
Có người thon nhỏ tóc như mây
Đi trong tâm thức người yêu nước
Trước những rừng gươm của tháng ngày.
*********
MỪNG LÊN CON
Đông đã về, một mùa Đông giá rét
Nước non ơi, ơi hỡi nước non ơi
Nền Nguồn Cội, giờ thêm lại xa xôi
Đường trung hiếu, mỗi ngày thêm mờ nhạt
Nghĩa Đồng Bào, như giọt sương tan tát
Núi sông xưa, lớp lớp đóng đóng băng
Mây theo chim, hay chim đã theo mây
Đường vô định, mênh mang theo chiều gió
Lá lìa cành, liền trôi theo dòng xoáy
Thôi hết rồi, con chi nữa đâu con
Thôi hết rồi, còn chi nữa nước non
Từng đoàn người, lặng lẽ lạc tha phương
Từng đoàn người, lặng lẽ lạc quê hương
Đêm ác quỷ, đêm đọa đày mất Gốc
Đêm ác quỷ, đêm đọa đày đen tối
Phút lâm nguy, bổng thuyền reo tỏa sáng
Thuyền ai thế, thuyền từ đâu ra thế
Tiếng mái chèo, vang dậy nước non sông
Kìa biển cả, nhô lên mặt trời hồng
Nền Quốc Đạo, đã trở về trần thế
Mừng lên con, mừng lên khắp non sông.
*********
RẠNG NGỜI THÊM
Nhìn theo tà áo bước chân em
Như dáng Hằng Nga ở trước rèm
Con Lạc cháu Hồng ôi đẹp quá
Tám mươi vẻ đẹp rạng ngời thêm.
“Tình yêu là lẻ sống của Nam và Nữ hết sức thiêng liêng và cao cả. Người đại giác ngộ không bao giờ phụ bạc tình yêu, nhưng cũng không lệ thuộc tình yêu”.
*********
ĐÔI MẮT NGÀY XƯA
Sống lặng lẽ chảy về nơi biển cả
Người âm thầm tìm lại Tổ Tiên xưa
Cây nhờ đất cây đơm hoa kết quả
Vắng em rồi ôi tháng ngày cô độc
Mây lạnh đời mây tuông dòng mưa hạt
Ve đổi đời Ve lột xác hay chưa
Đông đã về Đông sắp đổ cơn mưa
Ôi đôi mắt êm ấm của ngày xưa.
*********
HÃY NÓI ĐI
Hãy nói đi, nói đi người khốn khổ
Ta là Thần, Trời sai đến giúp đỡ
Cớ vì sao, ngươi ra cảnh thế này
Khi mọi thứ, tất cả là của Trời
Quyền Tạo Hóa, một tay Trời tạo dựng
Hãy nói đi, những con người khổ cực
Để trình lên, Tạo Hóa Đức Cha Ông
Để trình lên, Quốc Tổ dựng non sông.
*********
THEO BƯỚC CHA ÔNG
Trời đã sáng, em ơi Trời đã sáng
Em ơi em, xích lại Đạo gần hơn
Dư nghìn năm, trong nô lệ căm hờn
Đến đi em, em hãy đến Cội Nguồn
Đến đi em, hãy đến với tình thương
Và ngoan ngoãn, nghe lời Tiên Tổ
Đường hạnh phúc, em ơi mau vội vã
Đến đi em, hãy đến với Ông Cha
Vui lên em, khi đất nước đầy hoa
Em nên hiểu, Đạo vẫn là tất cả
Đường dựng xây, ta về nơi chính nghĩa
Em ơi em, đôi mắt vạn vì sao
Đôi mắt trong thanh, đôi mắt tự hào
Nét phong trần, đã gội sương tắm gió
Nền Quốc Giáo, thân thương còn còn đó
Đường vinh quang, trên con đường dũng sĩ
Vì Cội Nguồn, kiếp làm nên lịch sử
Đường hiển Thánh, em ơi nguồn Đạo pháp
Đường lên Tiên, con đường luôn phía trước
Kiếp gian nan, kiếp muôn vạn bài thơ
Đạo tình thương, đâu lìa bỏ muôn dân
Kiếp hùng anh, là kiếp sống này đây
Kiếp thiêng liêng, kiếp vĩ đại ngày mai
Hãy dâng lên, một tình yêu bất tử
Một tình yêu, luôn tràng đầy chính nghĩa
Hãy vì Đạo, ta kề vai sát cánh
Vì non sông, ta kề vai chung gánh
Vì tương lai, ta quét sạch ngoại xâm
Vì tương lai, ta quét sạch tối tăm
Và như thế, ta đã tròn sứ mệnh
Theo Trời Cao, ta theo bước Cha Ông
Theo Trời Cao, ta theo bước Đại Đồng
Nền Quốc Giáo, nền Tiên Rồng Đại Đạo
Đường bình đẳng, đường đại đồng vũ trụ
Đường tự do, đường bao trùm hoàn vũ
Em ơi em, đừng chần chờ chi nữa
Mau lên em, xích lại Đạo gần hơn
Trời đã sáng, em ơi Trời đã sáng
Khắp non sông, đã rực ánh mùa xuân.
*********
DÒNG THƠ MÀU NHIỆM
Mình về tìm lại thơ xưa
Dòng thơ chánh nghĩa sáng soi cuộc đời
Dòng thơ Đạo dòng thơ Trời
Dòng thơ đem lại cho người Tự Do
Dòng thơ Ấm dòng thơ No
Dòng thơ giải thoát dứt lo sầu đời
Cho người trí huệ sáng ngời
Tâm hồn nhẹ nhỏm cuộc đời Thần Tiên.
*********
NGỌT LÀNH XIẾC BAO
Tháng năm vùn vụt trôi qua
Nghe trong cuộc sống như là lên Tiên
Vui trong dạ hội trong thiền
Tham quan đất nước khắp miền đẹp xinh
Non sông đất nước thanh bình
Thôn quê thành thị ngọt lành xiếc bao
Đêm về gió mát trăng thanh
Ngày về nắng hát rộn nhành hoa xuân
Người chen sắc thắm quê hương
Tràng đầy hạnh phúc thiên đường trần gian.
*********
DỄ ĐÂU PHAI
Có một tình yêu rất khó phai
Tình yêu Tổ Quốc nước non này
Dòng dõi Tiên Rồng muôn vạn ức
Tình yêu Nguồn Cội dễ đâu phai.
“Vật thể trong vũ trụ chẳng gì mềm bằng không khí, thế là mạnh vô tận vô biên. Lực và khí là thứ vô hình, vô màu, vô sắc, vô mùi, vô vị thế mà huyền diệu vô cùng. Đất đá cây cối bị nó cuốn đi, sắt thép làm cho nóng chảy nổ tung. Tinh thần con người cũng thế tự nhiên vô tư như không, nhưng khi bị dồn ép vào đường cùng hoặc có mục đích thời nó mạnh vô cùng làm chuyển động cả vũ trụ.”.
*********
LÀ ĐIỀU TẤT YẾU
Ước mơ là chuyện của ta
Được không, không được còn qua Ý Trời
Thành công đâu phải ngồi chơi
Phải làm phải lụng, phải thời siêng năng
Có làm thời mới có ăn
Dù bằng trí thức hay bằng chân tay
Có gieo thời gặt xưa nay
Là điều tất yếu trước bày sau tuân.
*********
MÊ GIÁC KHÁC NHAU
Than Trời trách đất mà chi
Con người có trí đâu như thú cầm
Thiện ác hai nẻo rõ ràng
Có tài lẫn Đức muôn ngàn điều hay
Chăm làm thời có xưa nay
Ra công gắng sức đắp xây sang giàu
Biết cơ biết vận thoát nghèo
Cạnh tranh chính đáng mọi điều ắt nên.
*********
MỘT GIÂY PHÚT THÔI
Xin Trời cho con trở lại
Dù là một giây phút thôi
Được sống trong Nguồn trong Cội
Thời con mản nguyện lắm rồi.
*********
LẠ ĐỜI
Nhớ người vất vả công lao
Mở đường khai Đạo biết bao nhọc nhằn
Người đêm ánh sáng công bằng
Cho đời hạnh phúc vĩnh hằng mùa xuân
Người đêm tất cả tình thương
Trải đầy mặt đất tốt tươi cõi trần
Ung dung Ngài sống lạ đời
Không danh, không lợi một trời yêu thương.
*********
HÀO KHÍ ANH LINH
Dù cho thịt nát xương tan
Cũng không lùi bước hát vang Cội Nguồn
Hiếu trung, trung hiếu anh hùng
Vững như vách thép tường đồng núi non
Kiên cường bất khuất hiên ngang
Rừng đao biển lửa có coi ra gì
Xác thân nào có kể chi
Miễn sao giữ vững Cội thì Rồng Tiên.
*********
QUYẾT THEO
Trăm năm trong cõi người ta
Duyên may gặp được Long Hoa Cội Nguồn
Dù cho ác quỷ cản đường
Thời ta cũng quyết một lòng đi theo
Dù cho đầy đọa cheo leo
Thời ta cũng quyết đi theo Cội Nguồn
Dù cho thịt nát xương mòn
Nếu còn hơi thở ta còn đi theo.
*********
DẬY MÀ ĐI
Gà đã gáy
Kìa trời hừng sáng
Dậy mà đi, dậy mà đi
Theo con đường Quốc Giáo
Theo con đường no ấm
Thưa Cô, Bác thưa anh hùng chiến sĩ
Hai nghìn năm, hai nghìn năm cực khổ
Đời nô lệ là cuộc đời cơ cực
Đời nô lệ là cuộc đời tuổi nhục
Dậy mà đi hỡi con dân Đại Việt
Hơn nghìn năm, hơn nghìn năm rên xiếc
Non sông hỡi, năm nghìn năm Văn Hiến
Hỡi hồn thiên, hỡi hồn thiên sông núi
Đời ô nhục, một cuộc đời thậm tệ
Hơn nghìn năm, hơn nghìn năm nô lệ
Dậy mà đi, ta tìm về Nguồn Cội
Dậy mà đi, ta theo nền Quốc Giáo
Ôi truyền thống, ôi Tiên Rồng ta bước
Nền Quốc Giáo nền Cội Nguồn bản sắc
Nắm tay nhau thần tốc cứu giang sang
Nắm tay nhau cùng vì nước vì non
Đi đi lên, đi đầu quân đánh giặc
Chúng ta quyết, không cúi đầu lệ thuộc
Vòng tay lớn vòng tay luôn đoàn kết
Vòng tay lớn vòng tay không sợ chết
Cháu Tiên Rồng xông xáo tiến tiến lên
Đây Bạch Đằng, Chương Dương, Hàm Tử hùng anh
Mãi bừng lên đầy oai linh lịch sử
Bầu máu nóng với tâm hồn bốc lửa
Tiến tiến lên giành lại cảnh tự do
Tiến tiến lên giành lại cảnh ấm no
Non sông ta đó, ông cha còn đó
Quốc Đạo còn đây, chí lớn còn đây
Và ta mãi mãi đắp xây
Cho non, cho nước trổ đầy hoa xuân.
*********
ĐẠI NHÂN ĐẠI ĐỨC
Nhớ thuở Hùng Vương mở Văn Lang
Chí vua mở lối tới Thiên Đàng
Phất cờ Đại Nghĩa gieo Nhân Đức
Đại Đồng vũ trụ đại bình an
Khắp chốn nhân gian, nhuần Cội Gốc
Trời Nam muôn thuở vẹn giang san
Thiên Đàng mở cửa Địa Ngục lấp
Vũ trụ chư Thiên hưởng thanh nhàn.
*********
DÂN CA CỘI NGUỒN
Hò hơ ơi hò
Thông minh vốn sẳn do Trời
Hiếu trung thời phải đi vào đường tu
Thương dân mến nước mới cao
Vì Nguồn vì Cội mới vào tài nhân
Hò hơ ơi hò
Muôn năm đáng mặt anh hùng
Phá tan mọt nước, diệt nòi sâu dân
Đuổi phường gian ác ngoại xâm
Dựng nền Quốc Đạo cha ông muôn đời
Hò hơ ơi hò
Việt Nam non nước biển trời
Gập ghềnh nhưng vẫn đời đời vững yên
Theo đường lịch sử đi lên
Chín tần mây bạc còn vang Lạc Hồng
Hò hơ ơi hò
Tiên Rồng truyền thống Tiên Rồng
Uy linh xinh đẹp trong lành biết bao
Rồng Tiên truyền thống tự hào
Non xanh nước biết xôn xao hội hè
Hò hơ ơi hò
Xa gần nhà máy lăm le
Nước non tấp nập tàu, xe, ghe, thuyền
Trăng sao về hội phố phường
Hòa cùng điện sáng đẹp nguồn Rồng mây
Hò hơ ơi hò
Phố phường đường rộng lầu xây
Máy bay du lịch chật đầy đông vui
Hào quang tỏa sáng khắp nơi
Sắc màu như nước rực ngời kỳ hoa
Hò hơ ơi hò
Làm người lạc lối Ông Cha
Tiên Rồng Nguồn Cội bỏ qua lạc lầm
Kiếp người như ngọn đèn dầu
Hết dầu rồi cũng tan bầu gió mây
Hò hơ ơi hò
Lời vàng lời ngọc xưa nay
Chỉ người hữu phước tràng đầy niềm tin
Hiểu lời truyền dạy cha ông
Con đường hạnh phúc Tổ Tông truyền kỳ
Hò hơ ơi hò.
**********
DÂN CA CỘI NGUỒN
Hò hơ ơi hò
Gió đâu gió thổi thình lình
Thuyền em đành phải gập ghềnh lao chao
Kìa người thi sĩ tài cao
Cứu em, em sẽ trả bao lãi lời
Hò hơ ơi hò
Em là con cháu nhà Trời
Sao em không biết thế thời phong ba
Gió này gió độc quỷ ma
Làm cho đất nước suy vong đói nghèo
Hò hơ ơi hò
Gió từ trong, gió từ ngoài
Em ơi em hỡi thuyền quay về Nguồn
Đây này cầm lấy cẩm nang
Đây này ánh sáng Đạo Tràng mà soi
Hò hơ ơi hò
Cảm ơn văn sĩ thời nay
Mở đường chỉ lối cứu rày muôn dân
Thuyền em giờ vững như non
Thẳng đường thuyền chạy bon bon về Nguồn
Hò hơ ơi hò
Nhưng em, em mãi cứ buồn
Mười hai bến nước, biết nương bến nào
Cứu thuyền anh cứu luôn người
Nên đôi giai thoại trong thời văn minh
Hò hơ ơi hò
Hai ta vừa mối vừa mai
Ông Tơ, Bà Nguyệt đắp xây duyên lành
Hai bên cha mẹ đồng tình
Hai ta nên nghĩa vợ chồng trăm năm
Hò hơ ơi hò
Tiên Rồng non nước cha ông
Văn minh mẫu giáo đẹp lòng mẹ cha
Rồng Tiên cao học quốc gia
Huyền vi tối thương sáng soi Đạo Trời
Hò hơ ơi hò
Dân ta no ấm an lành
Nhờ ơn Quốc Tổ khai sinh Đạo màu
Cội Nguồn chân lý Đại Đồng
Cho người mãi mãi đẹp lòng cùng nhau
Hò hơ ơi hò
Hai ta cũng phải mau mau
Lên ngôi cha mẹ về sau đặng nhờ
Con đường đạt tới ước mơ
Con đàn, cháu đống bến bờ vinh quang.
Hò hơ ơi hò
*********
DÂN CA CỘI NGUỒN
Hò hơ ơi hò
Mấy năm xa cách quê hương
Mấy năm xa cách ruộng vườn đồng quê
Xốm làng giờ đã khác xưa
Văn minh phố thị lô nhô phố lầu
Hò hơ ơi hò
Quê tôi đã có phép màu
Phải chăng quê có túi bầu thông minh
Đường làng đèn đỏ đèn xanh
Công viên chùa tháp đẹp lành xiếc bao
Hò hơ ơi hò
Phố thị người chật xe đông
Chen chen, lấn lấn càng trông lạ đời
Ngẩn người mượn bút đề chơi
Vài câu lục bát để rồi sau xem
Hò hơ ơi hò
Nếu đem so sánh một phen
Thôn quê đâu khác thị thành là bao
Khác gì vàng sánh ngọc châu
Quê hương giờ đã rực màu sáng tươi
Hò hơ ơi hò
Bốn mùa hoa nở nụ cười
Mai ca, Đào hát rực trời chào xuân
Ô kìa tà áo nữ sinh
Áo dài phân phất trắng tinh cuộc đời
Hò hơ ơi hò
Đầu xuân đàn Én vẽ vời
Đưa thoi Én dệt cuộc đời thần tiên
Xa xa ngàn đỉnh Trường Sơn
Điệp trùng mây bạc vạn từng vắt veo
Hò hơ ơi hò
Biển khơi tiếng sóng vui reo
Hương đồng gió nội đang khoe lúa vàng
Trai làng cùng với gái làng
Thi nhau gặt hái rộn ràng tình ca
Hò hơ ơi hò
Cò bay thêm đẹp quê xưa
Dang tay dừa đón sớm trưa chiều về
Miền quê lại nhớ cau quê
Ta vui ta hát ê hề gió mây
Hò hơ ơi hò.
*********
LỜI TỰA 26
Tôi còn nhớ một hôm vào một buổi tối, tôi chìm vào giấc ngủ và bổng một cảnh tượng lạ xuất hiện và câu chuyện diễn biến như sau:
Tôi vốn mang bệnh nặng từ lâu nan y khó chữa, tôi bổng choáng váng sau đó đi vào tắt thở. Tôi thấy Cha, Mẹ, Anh, Em khóc lóc thê thảm, tôi chưa biết phải làm gì. Bổng trước mắt tôi xuất hiện một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần. Người ấy liền gọi tôi.
Này con tuy số con đã hết, nhưng vì con luôn tưởng nhớ đến Mẹ, nên Mẹ cho con sống thêm ở nhân gian 60 năm nữa. Mẹ đấy chính là Đức Mẹ Âu Cơ người Mẹ vũ trụ sinh ra nhân loại con người. Lạc Long Quân Cha Trời cùng Mẹ đây chính là Chánh thân, Chánh mẫu linh hồn cùng thể xác của con, còn Cha Mẹ trần gian đang khóc kia chính là Phụ thân, Phụ Mẫu lưu truyền nòi giống con người, ở ngôi hai.
Nói xong Đức Mệ Âu Cơ biến mất, tôi liền thấy thân hình nhẹ bổng, liền cử động được, làm cả gia đình sửng sốt. Mẹ tôi ôm tôi vào lòng âu yếm vuốt ve, con Mẹ đã sống lại rồi cảm ơn Trời, Phật. Tôi nhìn người Mẹ thân yêu cười xòa rồi nói: “Số con chưa chết đâu Mẹ, vì con chưa làm xong thiên chức con người làm Cha làm Mẹ ở ngôi hai. Phụ thân, Phụ mẫu lưu truyền nòi giống con người.
Nghe tôi nói thế cả nhà cười ồ lên. Tôi liền đứng dậy đi tới đi lui, một cách mạnh mẽ tất cả bệnh tật đã bay đi từ lức nào, làm cả gia đình ngơ ngác chuyện gì xảy ra thế. Cả nhà ai cũng nghĩ như vậy.
Để cả nhà khỏi đợi chờ lâu tôi liền kể con không những khỏi bệnh, còn thọ thêm 60 năm nữa. Thưa Cha, Mẹ chuyện Lạc Long Quân và Đức Mẹ Âu Cơ là chuyện có thật, các Vua Hùng đã thờ phụng xưa kia. Cha Mẹ toàn nhân loại con người ở ngôi một, còn Cha Mẹ trần gian ở ngôi hai.
Ngôi một sanh ra, ngôi hai lưu truyền nòi giống, tâm hồn con lúc nào cũng nghĩ đến Cội Nguồn nhân loại con người, luôn luôn tưởng nhớ đến Đức Mẹ Âu Cơ. Có cơ thì có cảm ứng nên Đức Mẹ Âu Cơ đến cứu con, cho con sống thêm 60 năm ở cõi trần vào ngôi hai làm Cha làm Mẹ góp công cùng Tạo Hóa lưu truyền giống người.
Đức Mẹ Âu Cơ dạy: “Văn học Cội Nguồn, luôn luôn có thiên chức cao cả. Hướng về Nguồn Cội, hướng về Đạo Đức tạo nên một sức mạnh thống nhất toàn vũ trụ đó chính là sức mạnh của Đại Đồng. Vì vậy mỗi thế hệ con cháu Tiên Rồng phải có ý thức tôn vinh văn hóa Cội Nguồn, một thứ vũ khí bách chiến bách thắng.
Văn hóa Cội Nguồn có nghĩa đi đôi với đoàn kết dân tộc chính là mấu chốt của mọi sự thành công. Sự khốn đốn của thế gian chính là rời bỏ Cội Nguồn, liền đi vào cảnh tối tăm, chia bè rẽ phái tàn sát lẩn nhau, kết cuộc cùng đưa nhau xuống Địa Ngục chịu bao thống khổ.
Mỗi lời kinh, mỗi lời thơ là mỗi hạt ngọc luôn luôn nuôi lớn kiến thức chúng ta. Mỗi tâm hồn con người là mỗi cánh đồng phì nhiêu, luôn gìn giữ những hạt lúa tốt đem lại sự ấm no cho bản thân, cho gia đình, xã hội, thế hệ này đến thế hệ khác.
Để hiểu được điều này đâu phải dễ, thế hệ con cháu phải thành tâm lặng lội trong nền văn hóa Cội Nguồn. Văn hóa Cội Nguồn là con đường rộng thênh thang cho con cháu Tiên Rồng đi đến cực lạc thiên đàng hạnh phúc. Cả gia đình ai nấy điều kinh ngạc cho cái tài thuyết giáo mà chỉ có phép màu của Đức Mẹ Âu Cơ ban cho mới có được.
Từ đó về sau cả gia đình đều tin yêu Đức Mẹ Âu Cơ nhất tâm thờ phụng theo con đường văn hóa Cội Nguồn. Gia đình mỗi ngày mỗi giàu có con cháu về sau đều đỗ đạt Tiến Sĩ vinh quang dòng Họ.
Trăm năm trong cõi người ta
Duyên may gặp được Long Hoa Cội Nguồn
Dù cho ác quỷ cản đường
Thời ta cũng quyết một lòng đi theo
Dù cho đầy đọa cheo leo
Thời ta cũng quyết đi theo Cội Nguồn
*********
PHÉP TRỜI
Anh nay giàu có sáng ngời
Phép chi hãy chỉ cho người với anh
Xưa kia nghèo khổ lạnh tanh
Đổi đời nay lại giàu sang vô cùng.
“Tổ Tiên thường dạy có Phước có Đức không sức mà ăn. Thế giới vật chất vũ trụ là do Tổ Tiên tạo lập, cho ai, ban cho ai sự giàu có đó là quyền của Tổ Tiên. Con người mà biết nghĩ đến Tổ Tiên, nghĩ đến Đức Cha Trời thời muốn gì mà chẳng được, giàu sang làm vua các cõi Trời.”.
*********
RẠNG NGỜI ANH LINH
Muốn làm Phật Tiên
Phải siêng diệt ác
Muốn làm người tốt
Phải siêng học hành
Nên nỗi đói nghèo
Là do lạc hận
Tiên Rồng cao tột
Nhờ mãi thiện lành
Vì nước vì dân
Ra công ra sức
Xây dựng bồi đắp
Văn hóa Cội Nguồn
Quốc Đạo Tiên Rồng
Siêng năng truyền bá
Thương người nghèo khó
Chức quyền càng cao
Càng lo Đồng Bào
Ấm no sang giàu
Thoát cảnh đói nghèo
Nào hỡi anh em
Con cháu Rồng Tiên
Không tôn thờ giặc
Cũng không khuất phục
Cũng không chịu nhục
Công minh chính trực
Cứ thế tiến lên
Theo bước Hùng Vương
Đạo hiếu thiêng liêng
Tôn thờ Cha Mẹ
Theo lời kinh kệ
Tinh tấn tu hành
Phải lo đáp đền
Công ơn Tổ Quốc
Cuộc đời như thế
Rạng ngời anh linh
Rạng ngời văn minh
Rạng ngời đẹp xinh.
*********
NHỮNG VÌ SAO KHÔNG NGỦ
Khi tâm hồn còn nhớ đến Cha Ông
Thời trái tim còn đỏ rực Lạc Hồng
Với chân lý Cội Nguồn thời tiền sử
Nghe dạt dào như gió dậy triều dâng
Nơi trời cao những vì sao không ngủ
Luôn soi mình trong vũ trụ mênh mông
Đó là cuộc hành trình chóa ngời sáng tỏ
Khi trần gian cần ánh sáng đêm đông.
*********
SỐNG CHẲNG ÂU LO
Về Nguồn hồn bổng thảnh thơi
Vang vang tiếng nhạc Đạo Trời tự do
Đường lành sống chẳng âu lo
Đất Trời mở rộng để cho hồn về.
“Không còn gì sung sướng hơn trở về với Cội với Nguồn nơi sinh ra linh hồn cùng thể xác chúng ta. Chúng ta sẽ vô cùng hạnh phúc vì được Cha Trời, Địa Mẫu thương yêu đùm bọc che chở cho chúng ta. Chúng ta an hưởng hạnh phúc ở các cõi Thiên Đàng an lạc trường sanh bất tử, ngôi nhà chung vũ trụ. Đại Đồng, Bình Đẳng, Độc Lập, Tự Do tự tại.”.
*********
ĐẠI ĐẠO LONG HOA
Người đi trong bôm đạn
Để nghe đất thở than
Người đi xa quê hương
Để tránh bầy Cáo Sói
Ôi nghìn năm khổ quá
Với lũ giặc ngoại xâm
Lòng sôi sục hờn căm
Ôi quê hương tan tóc
Chúng càng vơ càng vét
Càng phá nát non sông
Chúng chà đạp Cha Ông
Chúng xem thường Đại Việt
Chúng xem thường dân tộc
Lũ ngông cuồng đại ác
Lũ các ngươi phải chết
Lũ các ngươi khó thoát
Nền Quốc Đạo Tiên Rồng
Nền chánh nghĩa Đại Đồng
Nền vũ trụ Cha Ông
Nền Đại Đạo Long Hoa.
*********
TẬT VỚI QUÈ
Mất Gốc loạn ly lắm bi ai
Gia hồ đầy dẫy những chú hài
Nước nhơ cá lớn tranh nhau nuốt
Phong trần mù mịt dốt lên ngai
Âm u dai dẳng đời tối quá
Trăng sao khuất cả án mây che
Ngọn đèn leo lét soi đường lớn
Lội suối băng sông tật với què.
*********
MẤY AI NÊN
Theo đường gian ác, mấy ai nên
Oan gia đối mặt, nợ oan đền
Ba đường sáu nẻo, sao tránh khỏi
Thế cuộc vần xoay, họa lênh khênh
Ngục tù đọa lạc, không ngừng nghỉ
Gia phong lụn bại, nạn đầy lên
Sai đường lạc lối, muôn đời khổ
Gian thần tặc tử, có chi nên.
*********
NGƯỢC ĐỜI
Hùng Vương không thờ, thờ chi giặc
Đạo Trời không học, học chi Ma
Để rồi nô lệ can qua
Non sông Tổ Quốc mãi sa đói nghèo.
“Muốn cho đất nước hưng thịnh, trăm người xây một người phá khó mà thành công lớn, chi bằng tóm gọn chúng đi, chỉ cần mười người xây cũng thành.”.
*********
NGƯỜI EM GÁI NHỎ
Quê hương ngày ngày đổi mới
Phố thị mọc lên phơi phới
Người em gái nhỏ thân thương
Màu áo công nhân thấm mưa
Màu áo công nhân thấm nắng
Nụ cười rộn lên đôi mắt
Nụ cười làm đẹp quê hương
Làm anh say đắm vấn vương.
*********
HÃY ĐỨNG LÊN ĐI
Ta đã là con cháu Tiên Rồng
Là người của vạn kiếp non sông
Sao ta cứ mãi là nô lệ
Hãy đứng lên đi phá xiềng gông.
*********
THIÊN ĐÀNG BAY LÊN
Ta về Nguồn Cội nước ta
Hòa bình thống nhất vượt qua khổ sầu
Rồng Tiên đã bắt nhịp cầu
Nước non giờ đã muôn màu tốt tươi
Lòng xuân hé nở nụ cười
Non xanh nước biết một trời tình yêu
Niềm vui đêm đến mọi điều
Trời Nam một cõi sang giàu tự do
Đường hạnh phúc đường ấm no
Quê hương khởi sắc điểm tô Lạc Hồng
Xuân về rực rỡ non sông
Trai hiền, gái hậu đẹp lòng cùng nhau
Hết sâu rồi lại tới cao
Hết nghèo giờ lại bước vào vinh quang
Nô lệ giờ tới vẻ vang
Xóa đi lạc hậu, thiên đàng bay lên.
*********
NGỌN LỬA CHANG HÒA
Mùa xuân nay đã đến rồi
Non xanh nước biết đâm chồi nở hoa
Tiên Rồng Nguồn Cội Ông Cha
Bừng lên ngọn lửa chang hòa Đông Tây.
*********
SÁM HỐI
Trong Trời Đất, Tiên Rồng là trên hết
Đấng Cha Trời, tột thế đại anh linh
Nhưng sao thế, dân mình luôn khốn khổ
Đường nô lệ, nghìn năm ôi nhục nhã
Hay là ta, đã quên Nguồn quên Cội
Quên cha ông, thành con người phản bội
Một cuộc đời, có tội đáng mỉa mai
Một cuộc đời, hèn mạc chốn trần ai
Đời mất gốc, một cuộc đời lầm sai
Đời mất gốc, đời đánh mất tương lai
Kìa vũ trụ, là Tổ Tiên tạo lập
Người có Đức, Trời ban cho thành đạt
Hưởng vinh hoa, phú quý chẳng hề thôi
Đường hạnh phúc, nào có phải xa xôi
Mãi vinh quang, nhờ thuận ý Cha Trời
Mãi ấm no, nhờ trung hiếu trọn đời
Kiếp bất trung, kiếp con người ô nhục
Kiếp nghịch thiên, kiếp con người đọa lạc
Phản Tổ Tiên, kiếp muôn nghìn tội ác
Muôn vạn đời, gặt hái họa vô biên
Hãy sám hối, và mãi mãi ăn năng
Và từ đây, luôn theo gót cha ông
Yêu Cội Nguồn, yêu Tổ Quốc Non Sông.
*********
ĐẸP MÃI QUÊ HƯƠNG
Quê hương vẫn đẹp ngày ngày
Có dòng nước thánh tỏ bày thiệt hơn
Sáng bừng chân lý lửa thiên
Cho người hạnh phúc bình yên đời đời.
*********
KỂ GÌ XƯƠNG DA
Nhớ xưa đói rét bồi hồi
Như trong tuyết giá như ngồi đống than
Nhớ xưa giặc cướp tràn lan
Còn đâu nước mắt cho nàng cho ta
Thịt trốn hết chỉ xương da
Bờ sông chiếu trải cửa nhà nhện tô
Lục sùng Cáo Sói lố nhô
Rêu rong cũng nuốt huống hồ xương da.
*********
LỜI XƯA
Có khó mới có anh hùng
Có loạn mới biết tôi trung hiển bày
Đường dài mới biết ngựa hay
Thức đêm mới biết đêm dài lê thê.
“Đừng biện luận gì cả, nếu việc làm của anh là đúng và thời gian chính là sự trả lời của anh. Bằng ngược lại anh phải trả giá cho việc làm đó.”.
*********
CON ĐƯỜNG ĐẸP LÀNH
Lao xao sóng vỗ điệp trùng
Nghĩa nhân là nợ anh hùng trả vay
Đôi cánh rộng đôi bàn tay
Bay trong non nước những ngày đầu xuân
Đường Nguồn Cội đường quê hương
Con đường độc lập con đường tự do
Đường hạnh phúc đường ấm no
Con đường trung hiếu Trời cho đẹp lành.
*********
ĐỜI VÔ TẬN
Là chiến sĩ phải là thi với biển
Vượt núi cao và vượt cả tần mây
Là chiến sĩ đâu giới hạn Đông Tây
Mặt trời đỏ trải nắng đầy mặt đất
Nơi Cội Nguồn một cuộc đời bất khuất
Ngẫn đầu lên để nhìn rõ đó đây
Vượt thời gian vượt cả những vòng quay
Một điểm số một cuộc đời vô tận.
*********
TRỜI CHO VẠN LÀNH
Thuở xa xưa, khai dân lập nước
Đạo nhân luân, đức trước tài sau
Lấy dân làm gốc đứng đầu
Công minh bình đẳng, luật nào cũng nghiêm
Đời trong Đạo, luật chung cùng thể
Hiếu với trung, giềng bể cha ông
Ngày xưa tổ quốc Văn Lang
Vua dân quan tước, Đạo tràng lẻ chung
Chử bình đẳng, nằm trong công lý
Luật công minh, đêm đến tự do
Muôn năm độc lập ấm no
Nương mình Quốc Đạo, chăm lo giữ gìn
Đời yên tĩnh, dân nhờ tích đức
Nước giàu lên, nhờ biết làm ăn
Bàn tay lấp biển dời non
Bàn tay khoa học, tay châu tay vàng
Tài khéo léo, mọi đàng làm chủ
Đủ trí khôn đâu thể không bay
Nước non, non nước đó đây
Dân giàu nước mạnh đắp xây cơ đồ
Đời độc lập, bến bờ hạnh phúc
Rạng trời Nam, sung túc trời Nam
Hoa tiên, quả thánh cao sang
Nước non một cõi thiên đàng trời mây
Dân có Đạo, tràng đầy tươi thắm
Nước có Nguồn, dân ấm tình thương
Dù cho đất lở trời nghiêng
Tiên Rồng Quốc Đạo, vững yên cõi bờ
Đừng đắc tội với Trời với Đất
Đừng tham lam vơ vét của dân
Huyền cơ Trời Đất chuyển luân
Tai mang họa đến, hết mong yên bình
Kinh đã đến mau về kẻo trễ
Đạo Rồng Tiên nhất thế an bang
Việt Nam Quốc Đạo vẻ vang
Đại đồng, bình đẳng, Đạo tràng tự do
Việt Nam mãi mãi ấm no
Vinh hoa phú quý Trời cho vạn lành.
*********
CHIẾN TRANH CÒN GÌ
Thương đau nhìn cảnh quê hương
Khói tuôn lửa dậy xóm vườn nát tiêu
Chiến tranh khổ biết bao nhiêu
Bôm rơi đạn nổ tiêu điều xác xơ
Biệt ly nước mắt cạn khô
Trơ cành trụi lá héo khô cuộc đời
Chiến tranh thê thảm khắp nơi
Quê hương tiều tụy ôi thôi còn gì.
*********
XUÂN NGHÌN LÀ XUÂN
Đất Trời Việt Nam
Hình chữ S quanh quanh uốn lượn
Cốt Địa Long Rồng Phụng uy linh
Nam thiên đệ nhất cảnh hửu tình
Xuân non xuân nước xuân nghìn là xuân.
“Nói về danh lam thắng cảnh thời phải nói đến Việt Nam, Địa Long của Địa Cầu ung đúc lên bao huyền bí, bao vẻ đẹp của non sông Tổ Quốc. Ung đúc lên nền Tiên Rồng tinh hoa Đại Đồng dân tộc chủ nghĩa chân thiện cao tột của vũ trụ.”.
*********
ĐẸP TÌNH TA
Đường về Nguồn Cội, của ông cha
Đại nghĩa vinh quang, sống một nhà
Quốc Đạo Rồng Tiên, niềm thân ái
Đồng Bào ruột thịt, sống thăng hoa
Quê hương đất nước, xuân trùng điệp
Tình đậm tình thương, bao thiết tha
Anh em đoàn kết, luôn sát cánh
Tình non tình nước, đẹp tình ta.
*********
TÌM CỘI
Quê hương rào rạc, gió thu phong
Lá rụng về đâu, lá vàng hồng
Hay là theo gió, tìm Nguồn Cội
Trở về Đất Mẹ, nhớ thương mong
Trời Nam Đất Việt, niềm vời vợi
Lần theo dấu ấn, đấng cha ông
Đất sanh theo đất, đường chung hiệp
Trở lại giang sang, cõi Lạc Hồng.
*********
BÀI CA AN LÀNH
Tan rồi bóng tối khổ hình
Xa rồi tà Đạo đăng trình Trời Cha
Về Nguồn hội tụ tinh hoa
Con trời rộng mở bài ca an lành.
*********
TÌM LẠI ƯỚC MƠ
Quê hương ơi hỡi quê hương
Tội chi quê mãi thảm thương tháng ngày
Bôm rơi đạn nổ khắp đầy
Làm cho quê mãi héo gầy kém xanh
Xưa quê là bức thiên tranh
Ai gây quê mãi tan tành xác xơ
Ta về tìm lại ước mơ
Quê hương tươi đẹp phải nhờ bàn tay.
*********
CẢM ỨNG
Luôn nhớ đến Cha Trời
Thời cầu chi cũng đặng
Luôn nghe kinh học tập
Thời cầu chi cũng linh
Nhất tâm một lòng tin
Thời cầu chi đặng nấy
Lòng đã xa điều quấy
Trời giúp bao điều nên.
*********
HÃY THỨC TỈNH
Hãy thức tỉnh, cùng nhau mà thức tỉnh
Đời vô thường, đâu thể mãi bình yên
Dù giàu sang, tột đỉnh nhất cõi thiên
Cũng hủy hoại, theo thời gian tàn phá
Kìa vũ trụ, cũng đổi thay hàng tá
Và thời gian, sẽ tàn phá bỏ đi
Đời bí mật, chẳng còn gì bí mật
Khi thời gian, đã biến đổi chu kỳ.
*********
THIÊN BỒNG TRỜI NAM
Lối xưa văn hóa Cội Nguồn
Đường lên thiên giới đường về Cha Ông
Đường xuân rực thắm non sông
Quê hương trổi dậy thiên bồng Trời Nam.
*********
ĐỜI ĐẠO LÀ MỘT
Đạo Đời chung một Cội Nguồn
Cớ sao chia cách hai đường rời xa
Nhớ lời dạy bảo Trời Cha
Đạo Đời cũng được sanh ra một lần
Đạo đi Đời sống chẳng xong
Đời đi Đạo cũng long mong chẳng còn
Đời Đạo vật chất tinh thần
Tách rời như thể đêm chôn còn gì
Đạo Đời không hợp chia ly
Con đường Địa Ngục có chi thanh nhàn
Đời Đạo chung lại một đàng
Lo gì chẳng đặng thiên đàng tự do.
*********
AN LẠC CA
Em ơi em hãy nghe này
Ngồi nghe chị kể, một thời lỗi sai
Nghìn năm nô lệ rất dài
Nước non tan tóc, cuộc đời lê thê
Từ khi Quốc Đạo trở về
Non sông đất nước rộn bề xuân hoa
Thiên đàng trần thế mở ra
Tự do hạnh phúc, cửa nhà yên vui
Tuổi xuân em chớ mãi vùi
Sa vào đường ác để rồi họa tai
Ngày xưa chị cũng lầm sai
Nhưng rồi chị đã, sớm quay về Nguồn
Về chầu Quốc Tổ Hùng Vương
Vào nền Quốc Đạo tình thương tràng trề
Cuộc đời chị vẫn mãi mê
Văn Lang Quốc Giáo rực hề mùa xuân
Rồng Tiên Nguồn Cội tựa nương
Họa đi phước đến, mọi đường thành công
Con đường cội phúc cha ông
Con đường an lạc, con Rồng cháu Tiên.
*********
LY KỲ
Nước Nam ta có, nợ nần chi
Lắm kẻ đua chen, chiếm mới kỳ
Không nợ không nần, đâu ùa tới
Không duyên không phận, đến chi chi
Dành đất dành nhà, dành sự sống
Tớ mà đuổi Chủ, mới ly kỳ
Thiên hạ có đâu, điều ngược thế
Không mời cũng đến, đuổi không đi.
*********
ĐẸP BIẾT BAO
Văn hóa Cội Nguồn mấy tần cao
Muôn năm thăm thắm cánh xuân vào
Non xanh nước biết đèo mây phủ
Sơn hà hội tụ gió trăng sao
Truyền thống Cha Ông luôn sáng chóa
Rồng Tiên khí thế dậy phong trào
Một tiếng Cội Nguồn quân giặc khiếp
Văn hóa Cội Nguồn đẹp biết bao.
*********
HẾT ĐI
Đồng Bào nghĩa nặng tình sâu
Lạc Nguồn lạc Cội biết đâu là nhà
Bồi hồi nhớ chuyện đã qua
Đồng Bào chia rẽ nước nhà ruột đau
Tự do nào thấy chi đâu
Thấy chim đang nhốt cúi đầu lồng giam
Con chim chỉ biết thở than
Phải chăng lạc Cội lạc Đàn hết đi.
*********
NGƯỜI LÀ AI
Kìa bình minh, kìa tỏ rạng bình minh
Cho quê hương, trong sáng cảnh thanh bình
Nguồn ấm áp, làm tươi sanh đất nước
Nền Quốc Giáo, năm nghìn năm về trước
Nay trở về, luôn kết trái đơm hoa
Nền truyền thống, nền Quốc Đạo Ông Cha
Người đêm đến, cho cuộc đời hạnh phúc
Người đã đến, cho đầy lòng mơ ước
Làm rạng danh, cho đất nước mai sau
Người là ai, Trời Đất biết mà thôi.
*********
THUẬN HÒA
Xuân về én luyện hoa lay
Non xanh nước biết điển xây Lâc Hồng
Cội Nguồn văn hóa Tiên Rồng
Văn Lang Hiến Pháp Đại Đồng toàn dân
Đồng Bào vì Cội chung vai
Cùng nhau xây đắp, đắp xây hòa bình
Giữ gìn thành quả an lành
Đẹp Đời đẹp Đạo đẹp nghìn tự do
Non sông sạch bóng ngoại xâm
Mùa xuân Quốc Đạo muôn năm thuận hòa.
*********
QUA SÔNG MÊ
Thoát chân ra khỏi công danh
Chữ nhàn sớm được, đời thành vô tư
Soi lòng tìm đọc kinh thư
Cội Nguồn chân lý, bên bờ Rồng Tiên
Tương lai quá khứ tịnh nhiên
Như như tự tại, lắng yên tâm hồn
Mặt ai khanh tướng công hầu
Còn ta chung đỉnh, một bầu tự do
Vui trong thế giới huyền cơ
An nhiên tự tại bến bờ thậm thâm
Hữu vi trước có sau không
Vô vi mới thật chân ông Đạo Đời
Tánh không tánh thật tuyệt vời
Tướng không mới thật tướng Trời Đức Cha
Thậm thâm sanh Cội nhành hoa
Đó là thân tướng người ta con người
Ba hai tướng tốt tuyệt vời
Tám mươi vẽ đẹp rạng ngời Rồng Tiên.
*********
DÂN CA CỘI NGUỒN
Hò hơ ơi hò
Mùa Đông giá lạnh mưa phùn
Hỡi người chiến sĩ có buồn hay không
Em buồn em đợi em trông
Còn anh có đợi khi dòng trăng lên
Hò hơ ơi hò
Thức đêm mới hiểu được đêm
Mắt không chợp mắt, dạ mềm như dưa
Hết mưa rồi lại tới mưa
Đời người chiến sĩ biết mô mà tìm
Hò hơ ơi hò
Anh là chiến sĩ biên cương
Ngày đêm vẩn sẳn con thuyền gác canh
Ngày đêm bay lượn trời xanh
Cho non cho nước an lành, lành an
Hò hơ ơi hò
Nước non nay đã vào xuân
Nước non mở hội tưng bừng khắp nơi
Phồn vinh Độc Lập Ấm No
Đồng Bào chung hưởng con đò giàu sang
Hò hơ ơi hò
Nước non non nước nước non
Quê hương đổi mới ngập tràng niềm vui
Quê hương đẹp mãi anh ơi
Hai ta như cặp chim trời tung bay
Hò hơ ơi hò
Nước non xuân mãi tháng ngày
Thủy chung ta mãi đắp xây mộng lành
Xây thằng Cu Tí hùng anh
Xây con Tí Phụng rập rình hát ca
Hò hơ ơi hò
Tiên Rồng truyền thống ông cha
Chung lo xây dựng nước nhà vươn lên
Rồng Tiên đẹp mãi Rồng Tiên
Mùa xuân dậy khắp non sông nước nhà
Hò hơ ơi hò
Quê thành em gởi lời ca
Tặng người chiến sĩ nở hoa anh hùng
Người anh chiến sĩ quê mình
Người anh chiến sĩ đầu gành biên cương
Hò hơ ơi hò.
*********
DÂN CA CỘI NGUỒN
Hò hơ ơi hò
Mùa Hè nắng hạn đồng khô
Anh về Hà Nội, em vô Sài Gòn
Nước non đâu cũng nước non
Chung Nguồn chung Cội cháu con Tiên Rồng
Hò hơ ơi hò
Trời Nam chung đỉnh Lạc Hồng
Tây Nguyên chung bước, ruộng đồng chung đi
Non xanh nước biếc diệu kỳ
Núi non trùng điệp, biển thì mênh mông
Hò hơ ơi hò
Thu đi Thu gọi mùa Đông
Xuân đi Xuân gọi những ông Hè về
Mái trường phượng nở đỏ hoe
Chia tay là để bạn bè tình sâu
Hò hơ ơi hò
Suối reo thông hát liếu lo
Vui nền Độc Lập Ấm No hòa bình
Mừng cho đất nước hồi sinh
Mừng cho cuộc sống vươn mình lên cao
Hò hơ ơi hò
Đốt lên ngọn lửa phong trào
Đốt lên ngọn lửa Đồng Bào tình chung
Đốt lên ngọn lửa anh hùng
Đốt lên ngọn lửa Tiên Rồng ông cha
Hò hơ ơi hò
Tràn đầy sức sống thanh niên
Xây nền Quốc Đạo vững yên nước nhà
Cội Nguồn văn hóa ông cha
Non sông đất nước trổ hoa Tiên Rồng
Hò hơ ơi hò.
*********
LỜI TỰA 27
Ruộng nước mênh mông, Cò trắng phau
Nhành đông nẩy nở, núi bạc đầu
Mười tháng chưa qua, con nước bạc
Thuyền nan đầy ắp, lạnh còn sâu
Thiếu phụ chờ ai, đời cô độc
Nắm lấy tay con, chỉ bóng câu
Đèn đơn le lói, soi lòng lạnh
Năm canh mòn mỏi, mắt đã sâu.
Mùa Đông đã u ám đầy lạnh lẽo thế mà người chồng đã bỏ nhà ra đi không ngày trở lại. Để lại người vợ lạnh lẻo cô đơn cả linh hồn.
Sao anh đành bỏ quê hương
Bỏ phố phường, bỏ ruộng vườn
Bỏ xóm làng, bỏ đại ngàn
Bỏ biển trời yêu dấu
Mưa đêm lạnh lẽo
Giữa cõi trời mênh mông
Đêm của đêm gió biển
Đêm của đêm mùa Đông.
Những năm canh u buồn ngơ ngác, căn nhà trống vắng, bốn phương tám hướng. Côn trùng rỉ rã len lõi cô đơn tâm hồn người thiếu phụ. Ai mà không rung động ít nhiều trước cảnh này.
Hạnh phúc nước Nam rực trời mây
Tìm chi vạn dặm cách Đông Tây
Con đường mộng ảo ôi danh vọng
Thiên Đàng hạnh phúc vuột tầm tay.
Tính cách thủy chung của người phụ nữ Việt Nam vượt lên châu báu ngọc ngà. Đức ti1ng chờ chồng, thờ chồng nuôi con không có một bút tích nào tả cho hết được, chỉ dùng nội tâm mà cảm nhận vẻ đẹp thể xác, vẻ đẹp tâm hồn thanh cao huyền diệu ấy mà thôi.
Về đi anh, về đi anh
Cho cây thêm trái, cho cành thêm hoa
Ta về xây nước non ta
Mùa xuân hạnh phúc bài ca thái bình.
*********
RA ĐI RỒI LẠI TRỞ VỀ
Năm đi qua, tháng đi qua
Xuân đi xuân đến có gì lạ đâu
Rồng Tiên đến trước về sau
Văn minh tột đỉnh biết bao lẫy lừng
Chẳng may nước mọt sâu dân
Cội Nguồn Hồng Lạc truyền lần tưới phun
Nhiễu điều phụ lấy giá gương
Từ trong bọc trứng, phải thương nhau cùng.
*********
NÚI BIỂN
Anh là muôn biển cả
Em là dãy Trường Sơn
Núi biển tuy khác nhau
Nhưng cùng chung Tổ Quốc
Núi em cao chót vót
Biển anh khắp màu xanh
Núi biển luôn hiền lành
Luôn đẹp tình nước non.
*********
TIẾU
Khi xưa tôi đã gặp em
Trong nền Quốc Đạo xinh xinh hồng hồng
Bây giờ em đã có chồng
Thời anh chỉ biết ngắm nhìn em thôi.
*********
TIẾU
Con chim nho nhỏ của anh
Anh chăm mau lớn trưởng thành thướt tha
Bây giờ chim đã bay xa
Để anh thui thủi ngày già chờ mong.
*********
ĐỪNG NÓI THẾ
Ấy đừng nói thế nghe anh
Con đường Quốc Đạo thiên thanh Cội Nguồn
Con đường dân mếm dân thương
Con đường tột đỉnh thiêng đường tự do.
“Đạo làm người là Đạo làm nền tản cho tất cả Đạo. Đức con người chính là ánh sáng tâm linh, sáng hơn nhật nguyệt. Con người phải có Đạo có Đức thời mới phát huy cái hay cái đẹp quý báu truyền thống của ông cha.”.
*********
TỈNH NGỘ
Cuộc đời nhung lụa xe hoa
Thoáng qua chớp mắt ngày già đến nơi
Trần gian đến lúc xa rồi
Giàu sang phú quý cũng thời như không
Giàu Đạo giàu Đức mới thông
Đầy xe châu báu sang sông về Trời.
*********
TIẾU
Yêu anh em cũng rất muốn yêu
Nhưng sợ nhầm tên bợm nhậu nhiều
Tương lai ôi mãi luôn mờ mịt
Vợ chồng ly tán khổ đứng điêu.
*********
SÁNH NGANG ĐẤT TRỜI
Dạy dân thấu hiểu Cội Nguồn
Còn hơn cho bạc cho tiền muôn dân
Dạy cho dân hiểu tứ ân
Đó là công Đức sánh ngang Đất Trời.
*********
ĐẠO VÔ BIÊN
Non sông đẹp mãi Đạo Rồng Tiên
Núi vẫn đầy chim biển đầy thuyền
Trãi mấy nghìn năm không thay đổi
Tiên Rồng Nguồn Cội vẫn linh thiêng
Tấm lòng yêu nước càng bền vũng
Nới rộng vòng tay khắp mọi miền
Đạo pháp cha ông rền kim cổ
Vượt cả thời gian Đạo vô biên.
*********
NỖI LO
Gẫm đi suy lại cuộc đời
Năm mươi năm mãi đứng ngồi không yên
Thời gian vội vã như tên
Tiên Rồng dang dỡ Cội nền mãi lo
Cháu con vì mất tự do
Nghìn năm nô lệ giặc cho sự nghèo
Đèn đơn dù mãi hẩm hiu
Kinh luân viết mãi dắt dìu cháu con.
*********
BÌNH MINH
Hôm nay rừng gọi biển nghe
Núi lên câu hát hội hè với sông
Đạo về rực tỏa bình minh
Chang hòa ấm áp, nghĩa tình Rồng Tiên.
“Văn hóa Cội Nguồn chính là nền văn minh của Thiên Tiên, nền văn minh của chủ nghĩa Đại Đồng nhân loại chư thiên, sống trong thế giới Độc Lập Tự Do, Tự Tại, Bình Đẳng. Chủ nghĩa Đại Đồng đã trở về trần thế sau ba nghìn năm đã vắng bóng.”.
*********
GƯƠNG THIÊN
KINH GIÁO
Người nghèo khổ kẻ sang giàu
Gieo nhân tốt xấu quả nào có sai
Gieo lành thời gặt vinh hoa
Gieo ác thời gặt xác xơ nghèo cùng
Người trồng cội phúc thung dung
Người gieo nghiệp ác muôn trùng họa tai
Thiện ác hai nẻo đâu sai
Long Hoa kinh giáo miệt mài rõ thông.
*********
CƠ HỘI THĂNG HOA
Trời cho ta được làm người
Thời nên quy kính Cội Nguồn mà theo
Tôn thờ Tiên Tổ cao siêu
Về sau mới được mọi điều ấm êm.
“Đức Cha Trời dạy được làm người rất khó. Được làm người mà gặp Thiên Đạo Cội Nguồn, Chủ Nghĩa Đại Đồng thời cái khó đến vô tận vô biên. Một ví dụ như sau: Cả hàng nghìn năm con Rùa nổi lên mặt nước một lần, trên biển cả mênh mông ấy có một cái vòng tròn chỉ vừa lọt cái đầu con Rùa, khi nào con Rùa nổi lên chui lọt cái cổ vào vòng tròn ấy. Con người sinh ra gặp Thiên Đạo Cội Nguồn khó như thế.”.
*********
RA ĐI RỒI LẠI TRỞ VỀ
Năm đi qua tháng đi qua
Xuân đi xuân đến có gì lạ đâu
Rồng Tiên đến trước về sau
Văn minh tột đỉnh biết bao lẫy lừng
Chẳng may nước mọt sâu dân
Cội Nguồn Hồng Lạc truyền lần tưới phun
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Từ trong Bọc trứng phải thương nhau cùng.
*********
ĐẠO NHÀ VẪN HƠN
Con ơi Mẹ bảo con này
Của vay là nợ, có đầy cũng lưng
Cội Nguồn ta lạy ta chưng
Còn hơn nếp tẻ, mà bưng chẳng đầy.
“Yêu Cội Nguồn là con đường dẫn đến mùa xuân, bỏ Cội Nguồn là con đường dẫn tới Địa Ngục, nô lệ thấp hèn lạc hậu thương đau. Con cháu Tiên Rồng sở dĩ bay được là nhờ đôi cánh văn hóa Cội Nguồn.”.
*********
MỪNG RƠI NƯỚC MẮT
Lễ hội bừng lên, ngọn đuốc hoa
Mừng xuân mừng Tổ, Đức Ông Cha
Nhạc lên muôn điệu, Trời xuống thấp
Rồng Tiên phân phất, dậy Âu Ca
Sáng chóa hào quang, người dựng nước
Non sông gấm vóc, cảnh sơn hà
Có người đến hỏi, lòng thổn thức
Mừng rơi nước mắt, nói không ra.
*********
ĐẸP TÌNH NƯỚC NON
Mong đêm rồi lại mong ngày
Mong mùa xuân tới để bay để nhìn
Nhìn non nhìn nước đẹp xinh
Thôn quê thành thị chuyển mình nở hoa
Quê ta tắm nắng quê ta
Dân mình hát mãi bài ca dân mình
Đường về Nguồn Cội đẹp xinh
Tiên Rồng sống dậy đẹp tình nước non.
*********
KHÓC THAN
Khóc là khóc nước nhà mất gốc.
Hôm nay vắng bóng Cội Nguồn.
Than là than nghìn năm nô lệ, dân chúng khổ cực điêu tàn, ngậm đắng nuốt cay, ngẩn ngơ trước quân thù dày xéo.
Trời đông lạnh giá, thương đấng anh hùng những người hiếu trung không nơi nương tựa, phó mặt cho đời ủ ê buồn bả, ngồi trên đống lửa ôm lấy bàn chông.
Đau đớn thay, già khóc trẻ mồ mả chưa xanh, tới chồng rồi cha thi nhau nằm nơi nghĩa địa, leo lét khói hương, nảo nùng thấm thía.
Khốn khổ trăm chiều, không vay mà phải trả, tiền của trả khó xong, còn trả thêm xương máu.
Thật buồn cười, cũng thật đớn đau thay, khí thế Rồng Tiên ở đâu? Sao không đêm ra mà thi thố.
Thuở xưa Vua Hùng dựng nước.
Một Đạo nghĩa nhân chánh giáo.
Quỷ ma khiếp vía kinh hoàng.
Nước non độc lập kéo dài đến mấy nghìn năm.
Gẫm lại nghĩ xem, phải chăng dân ta quên Cội bỏ Nguồn, làm cho Trời Đất cha ông nổi giận quở phạt con cháu cái tội bất hiếu, bất trung, hồn thiêng sông núi im hơi lặng tiếng u ám tràng đầy.
Cây không Gốc không chết là may, còn lấy đâu ra nở cành xanh ngọn.
Nước không Nguồn thời lấy đâu ra chống hạn chống khô.
Sống không mục đích, khác nào bèo dạt hoa trôi, đã mở ra con đường nô lệ.
Văn Hóa Cội Nguồn chính là niềm hi vọng là nất thang lao lên từ vực thẳm, là con đường dẫn đến mùa xuân.
Trở về Cội Nguồn là trở về với cha ông, trở về với hồn thiêng dân tộc, làm cho đất nước càng ngày càng xuân.
Khóc là khóc nước nhà đổi mới, thay da đổi thịt, muôn năm Độc Lập ấm no giàu sang, vui là vui hết đời nô lệ, dân chúng tự do sung sướng đầy tràng.
*********
VĂN HÓA ANH LINH
Trời Nam có Cội núi thiêng
Có sông Tiên chảy có thuyền tam thanh
Cội Nguồn văn hóa anh linh
Cho đời quả ngọt trái lành đẹp tươi.
*********
TIẾU
Mây em có dáng đành rành
Còn anh là Gió anh thành dáng chi
Lòng em cứ mãi sanh nghi
Nụ hôn như Gió mấy khi được nhìn.
*********
TUỔI THƠ
Cuộc đời tuổi trẻ mở ra
Trời xanh đất thắm luôn pha nụ cười
Nai con nào có lo đời
Chơi đùa vui vẻ một thời trống không
Ông Trời cũng phải cảm thông
Thần Tiên nhí nhảnh chỉ trông bánh quà
Cuộc đời đẹp tựa nhành hoa
Chỉ vòi chỉ vỉnh với Cha Mẹ mình.
*********
KIẾP CON NGƯỜI
Đã sinh ra kiếp con người
Cha Trời, Địa Mẫu phải thời kính tin
Đường lành sớm tối phải chuyên
Lo gì chẳng được sanh lên cõi Trời.
*********
NHẠC MỜ
Cội Nguồn trơ trọi quạnh không
Buồn cho văn hóa cha ông nhạc mờ
Chỉ còn sương khói lơ mơ
Cúi đầu cho giặc làm thơ ngục tù
Còn đâu truyền thống anh hùng
Lệ nô trùm xuống ấm nồng tả tơi
Đói nghèo ly loạn khắp nơi
Tiếng kêu vụt tắt, Ông Trời quá xa.
*********
XUÂN BAY
Một mình cũng lại một mình
Cái nghèo đeo đẳng cảnh tình lẻ loi
Trời Đông lạnh gió đông pha
Bước chân phiêu lãng chợt nghe buồn buồn
Ly cà phê đã ấm lòng
Ngậm ngùi thời buổi thau vàng khó phân
Bổng nghe tiếng nhạc du dương
Tiên Rồng trở lại quê hương thanh bình
Cội Nguồn văn hóa anh linh
Nước non thắm lại nghĩa tình xuân bay.
*********
KINH GIÁO TIÊN RỒNG
Một câu kinh giáo Tiên Rồng
Ví bằng vàng bạc chất chồng núi non
Cội Nguồn Đại Đạo Cha Ông
Chung cùng một Bọc, Đại Đồng anh em.
*********
GIÀU LÊN CHÍN ĐỜI
Một người theo Cội Tiên Rồng
Cả họ đặng phước chất chồng ấm êm
Cháu con vinh hiển càng thêm
Một người vì Cội giàu lên chín đời.
*********
MẤT LUÔN KIẾP NGƯỜI
Nhân loại vốn gốc một nhà
Hại nhau cho lắm cũng là anh em
Hại người Trời giáng họa thêm
Luật Trời vi phạm mất luôn kiếp người.
“Đức Cha Trời dạy đã được làm người không lo tu luyện, tiến hóa linh hồn, mãi lo làm ác, mất thân người linh hồn đọa lạc địa ngục âm phủ trãi qua muôn nghìn ức kiếp. Một phen làm ác mất thân người muôn kiếp khó trở lại đầu thai làm người.”.
*********
MỘT LÒNG
Xa quê từ bấy đến giờ
Lúc nào cũng nghĩ tôn thờ nước non
Mặc dù người ở tha phương
Nhưng lòng vẫn nhớ quê hương đêm ngày
Xuân đi xuân lại trở về
Người đi người nhớ lời thề năm xưa
Bầu trời lúc nắng lúc mưa
Nhưng lòng trung hiếu sớm trưa một lòng.
*********
ĐỀN THỜ
Ngày đầu tiên đến đền thờ
Niềm vui lan tỏa bến bờ tình thương
Đền thờ ngun ngút khói hương
Lời kinh tiếng kệ vấn vương tâm hồn
Lời thơ khí phách anh hùng
Con Hồng Cháu Lạc, Tiên Rồng sắc son
Vì Nguồn Cội vì nước non
Vì nền Độc Lập vàng son nước nhà.
*********
NGỠ MÌNH CHIÊM BAO
Nước non phong cảnh tuyệt vời
Thác reo chim hót, động mời hoa xuân
Cho người vương vấn, vấn vương
Khói lên nắng xuống quê hương rộn cành
Bất ngờ gặp lại người tình
Nhìn nhau ôi ngỡ như mình chim bao
Năm năm thương nhớ làm sao
Ôi lòng xao xuyến, xuyến xao lạ lùng.
*********
NGẬM NGÙI
Cây yếu Gốc thình lình khiếp gió
Giật mình nghe nước đổ núi nghiêng
Hỏi ai, ai cũng nín thinh
Ngậm ngùi cuộc thế, mãi sanh lao tù
Tài, Đức giỏi cũng đành ngu dốt
Võ lượt thao cũng trút xuống sông
Trời Nam non nước cha ông
Nghìn năm đành phải vào tay quân thù
Thân nam tử cuộc đời nhu nhược
Chí nam nhi lệ thuộc ngoại bang
Ôi thôi muôn sự cơ hàn
Mất Nguồn mất Cội lang thang bụi trần
Từng có lúc lửa hồng bừng dậy
Giặc ngoại xâm giết hại dập đi
Kể ra lắm chuyện li kì
Đồng Bào chia rẻ để thì xé xâu
Đời như thế còn đâu chính nghĩa
Mãi hận thù đào thải chôn nhau
Đói nghèo lạc hậu thêm sâu
Nồi da xáo thịt, xiết bao ngậm ngùi
Cũng có người thức thời vì nước
Chẳng thời cơ, hạt muối ném sông
Dù cho tả đột hữu xông
Khác gì đốm lửa cháy trong mưa dầm
Nay cuộc thế chuyển mình đổi mới
Đạo Rồng Tiên tỏa sáng tung bay
Cội Nguồn văn hóa đắp xây
Việt Nam rực rỡ trời mây Tiên Rồng
Đồng Bào hỡi hết lòng vì Đạo
Năm nghìn năm vận hội là đây
Xóa đời nô lệ Tàu Tây
Trổ hoa độc lập đắp xây hòa bình
Xây đời mới giữ gìn truyền thống
Mãi ấm no đời sống thăng hoa
Non sông đất nước quê ta
Dân giàu nước mạnh mãi là đẹp xinh
Mau lên nhé trở về Nguồn Cội
Đường lên Tiên vận hội Rồng Mây
Thiên Đàng cực lạc vui say
Tự do hạnh phúc tràng đầy niềm vui.
*********
BÀI THƠ CÁNH GIÓ
Mùa hè vội vã qua đi
Mang theo ánh mắt đẹp xinh ngày nào
Giờ em ở tận ngôi cao
Nơi trường đại học ôi nào quên anh
Bài thơ cánh gió bay nhanh
Bay theo ánh sáng rụng cành hạt rơi
Cổng trường đã bạc màu vôi
Ngày qua tháng lại cũng ôi nhạc tình.
*********
DÂN CA CỘI NGUỒN
Hò hơ ơi hò
Vào vườn hái lá trầu xanh
Tặng người chiến sĩ đầu gành biên cương
Trầu này trầu của Tổ Tiên
Truyền cho nam nữ kết duyên châu trần
Hò hơ ơi hò
Trầu này thắm đỏ cay nồng
Thắm tình thắm nghĩa thắm lòng thủy chung
Trầu câu duyên nợ nợ duyên
Cho đôi Mai Trúc kết nguyền trăm năm
Hò hơ ơi hò
Chia tay em mãi khóc thầm
Lòng em luôn mãi ngập tràng tình yêu
Người đi em mãi trông theo
Người hùng biên giới trèo đèo vượt non
Hò hơ ơi hò
Biển tình trần tục xưa nay
Làm sao tránh khỏi những ngày nhớ nhung
Biên cương vời vợi xa xăm
Có người dũng sĩ quyết tâm diệt thù
Hò hơ ơi hò
Anh đi anh để lại buồn
Theo con đường hẹn theo nguồn tình yêu
Mưa thương anh rải khắp đèo
Xốm làng quê cũ những ngày vắng anh
Hò hơ ơi hò
Làm trai nặng nợ non sông
Theo nền truyền thống cha ông muôn đời
Tình yêu em mãi theo người
Chung vai sát cánh diệt thời ngoại xâm
Hò hơ ơi hò
Sống trong thế giới càn khôn
Ai mà thoát khỏi nỗi buồn chia ly
Chí trai vì nước ra đi
Lập công lúc trẻ để khi về già
Hò hơ ơi hò
Trăm năm trong cỏi người ta
Chia ly sum hiệp cũng là thường khi
Dù cho cách trở hai nơi
Tình yêu vẫn nở trên đồi hoa xuân
Non sông đất nước bình yên
Hai ta hạnh phúc cùng muôn triệu người
Hò hơ ơi hò.
*********
DÂN CA CỘI NGUỒN
Hò hơ ơi hò
Hỡi cô gánh nước trên nguồn
Cho anh một gáo để dành ấp yêu
Giang sơn một dãy nắng chiều
Đưa đường chỉ lối cho mình gặp nhau
Hò hơ ơi hò
Tiên Cô gánh nước về đâu
Về xuôi hay ngược lên cầu suối mơ
Về Nguồn theo mẹ Âu Cơ
Hay Tiên xuống biển để chờ Rồng mây
Hò hơ ơi hò
Trời đà xế bóng anh ơi
Nói trăng nói cuội để rồi xa nhau
Nước trong câu cá được bao
Tốn công phí sức uổng nào thời gian
Hò hơ ơi hò
Nước trong mới có cá tiên
Trời trong nên thấy cả miền trăng sao
Mây tan thấy nắng hồng đào
Đêm tan anh thấy cả người mình yêu
Hò hơ ơi hò
Cá đà sa lưới anh ơi
Sao anh không bắt về nơi bến bờ
Yêu nhau kẻ đợi người chờ
Thôi thà làm kẻ hai bờ đại dương
Hò hơ ơi hò
Đã thương thời mãi vấn vương
Ngàn sông cũng lội vạn đường cũng đi
Dù cho núi cách biển ly
Cũng không ngăn nổi tình yêu trọn tình
Hò hơ ơi hò
Nước non non nước quê mình
Có đôi Oanh Yến vượt nghìn bảo giông
Thủy chung, chung thủy, thủy chung
Vượt qua gian khổ đến cùng với nhau
Hò hơ ơi hò
Trầu xanh kết với vàng Cau
Trăm năm hạnh phúc cùng nhau phỉ nguyền
Rồng Tiên lại gặp Rồng Tiên
Con đàn cháu đống thiêng liêng đời đời
Hò hơ ơi hò.
*********
DÂN CA CỘI NGUỒN
Hò hơ ơi hò
Ngoài hiên những trận mưa giông
Cánh hoa run rẩy, sắc bông lụi tàn
Cảnh buồn cảnh cũng lây sang
Người buồn người cũng lây sang cảnh buồn
Hò hơ ơi hò
Mưa đông dồn lại một giờ
Lòng hơn băng giá bơ vơ tuyết ngàn
Hắt hiu xa thẳm quang sang
Non cao biển rộng muôn ngàn chơi vơi
Hò hơ ơi hò
Lòng buồn nhớ đến quê hương
Nhớ đàn Cò trắng qua buôn xốm làng
Nhớ đồng quê lúa chín vàng
Nhớ chiều quê tỏa khói lam hiên nhà
Hò hơ ơi hò
Sầu trong hồn lại sầu ra
Mười năm lệ nhỏ châu sa chậu đầy
Bụi trần lạc nẻo chân mây
Trời Nam nhớ mãi những ngày tuổi thơ
Hò hơ ơi hò
Vầng trăng vét vẻo ngọn tre
Một vùng đồng cỏ mãi khoe xanh rì
Nhớ trường làng nhớ đường đi
Nhớ vầng mây bạc nhớ khi én về
Hò hơ ơi hò
Trúc đưa cành trúc lâm li
Nhớ nơi kỳ ngộ diệu kỳ gặp em
Quê hương non nước Rồng Tiên
Hoa khôi em đã đề tên chưa nào
Hò hơ ơi hò
Nhà em xanh thẳm dừa cau
Nhớ nơi cửa sổ ngày nào em xinh
Lơ thơ vài sợi tóc đen
Rồi ngàn mây cuộn tô hằng môi em
Hò hơ ơi hò
Nhớ quê ôi mãi khó quên
Hồn riêng âu mãi nổi niềm cùng ta
Cuộc đời năm tháng phôi pha
Nếu còn có dịp về nhà thăm quê
Hò hơ ơi hò.
*********
LỜI TỰA 28
Đấu tranh cho nghệ thuật văn học Cội Nguồn là sự đấu tranh sống còn độc lập Tổ Quốc, giải thoát nô lệ.
Lớp lớp cha ông đã ngã xuống cũng vì bảo vệ những gì thiêng liêng nhất, mà ông cha ta đã dày công xây đắp.
Chiến thắng quân thù, không chỉ là ngoại xâm, mà ngay cả những thói hư tật xấu của chính bản thân mình, trong mỗi con người giữ gìn cái chân thiện xua đuổi cái độc ác.
Chiến thắng ngoại xâm tuy lớn, nhưng chiến thắng thói hư tật xấu của chính mình, bản thân mình mới là vĩ đại. Những người chiến thắng thói hư tật xấu của chính bản thân mình. Họ là những vị Thánh, tâm hồn họ là mùa xuân mãi mãi.
Cái ác nơi tâm hồn được đẫy lùi quét sạch, thời thần thông trí tuệ đã sáng soi khắp mọi nẻo đường trời đất. Những lời nói sắc nhọn lạnh lùng mà chúng ta chịu được, sẽ thấy ngạt ngào thơm tho cao quý.
Với vai trò con cháu tiên phong, không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, đã quyết chí thì làm nên. Những câu nói ấy, những lời dạy ấy đã có từ ngàn đời, mà tổ tiên ông bà đã từng dạy cho con cháu, truyền tụng mãi cho tới ngày nay.
Hãy nổ lực tiến tới sự cao cả, sâu vào Văn Hóa Cội Nguồn. Mỗi ý nghĩ, mỗi hành động, mỗi việc làm. Đều tỏa lên bao nét đẹp rực rỡ của mùa xuân. Con người đẹp đi đôi với tâm hồn đẹp.
Người Việt Nam với truyền thống Đạo Đức, Trai trung hiếu, Gái đảm đang, cũng đã nói lên vai trò quả cảm vừa xây dựng vừa yêu Tổ Quốc nồng nàn.
Vai trò ý thức, nhận thức chính là đi vào cảnh giới giác ngộ, cái thiện cái ác, cái chân thiện cái đại ác. Sự thấp hèn và cao cả, vinh quang hay nhục nhã. Ý thức trực giác, nhận thức cảm thụ phân biệt một cách rõ ràng. Chọn lấy sự tôn thờ rồi xa thói hư tật xấu, xây dựng cho mình một cấu trúc chân thiện thiên đàng rộng mở trong tâm hồn.
Cuộc sống Đạo Đức vốn đa dạng phong phú, con người đi theo nó cũng sẽ nhận được bao hương vị ngọt ngào, thiên đàng hạnh phúc.
Tóm lại đấu tranh loại bỏ cái ác, tìm về nẻo thiện là sự đấu tranh đầy quả cảm, dai dẳng từng giờ từng ngày. Có thể tha thứ tội lỗi cho kẻ khác, nhưng đừng bao giờ tha thứ tội lỗi do mình làm ra. Tự chinh phục mình mới là chiến công vĩ đại nhất. Người chiến thắng được thói hư tật xấu tội lỗi của mình là người hạnh phúc nhất.
*********
NHỮNG NGÀY ẤM ÊM
Kẻ đi khắp nẻo muôn phương
Kẻ về Nguồn Cội tìm đường Ông Cha
Trời Nam đất Việt quê ta
Lá chen sắc thắm, mây sa rừng chiều
Tâm hồn ngơ ngẩn bao nhiêu
Bấy nhiêu non nước mọi điều đổi thay
Đứng nhìn Cò lội Cò bay
Thương thương nhớ nhớ, những ngày ấm êm.
*********
ĐỒNG BÀO CA
Ai ơi còn nhớ nước non
Tiên Rồng Nguồn Cội vàng son nước nhà
Nào ai có biết chăng mà
Quê hương đổi mới đẹp là đẹp xinh
Trời cao đất rộng thênh thênh
Còn nghe câu hát ấm lên ngày nào
Đồng Bào có Cội Đồng Bào
Chung cùng Bọc trứng tự hào Âu Cơ.
*********
HÀO KHÍ THIÊN THU
Múa bút đường Kinh, trải mấy thu
Chánh nhân nào ngại, sức quân thù
Lợi danh gạt bỏ, vì nghĩa lớn
Hiên ngang hào khí, kiếp trung du
Truyền trao y bát, đường cứu thế
Xông trận nề chi, lọ công phu
Kinh thư một Đạo, trừ gian ác
Sạch bóng xâm lăng, sạch ngục tù.
*********
ĐÁ THÀNH CƠM
SÁ GÌ ĐÂU
Sá gì đâu, sá gì đâu
Giặc kia hết lối, trước sau cũng tàn
Cội Nguồn sức mạnh thênh thang
Mỡ màu nhân nghĩa, giặc càng khiếp kinh
Rồng Tiên đâu ngại Sói Kình
Vươn mình trong bão, rung rinh đất trời
Lắm tài nhưng lại cần cù
Làm cho sỏi đá, đổi đời thành cơm.
*********
VẺ ĐẸP
NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM
Trông yếu đuối, mà anh hùng ghê gớm
Tay chân mềm, mà rượt Sói cởi Beo
Đạp biển khơi, vượt núi vượt đèo
Cười ha hả, xông vào quân xâm lượt
Nào giặc Tây, giặc Tàu, giặc Nhật
Khiếp kinh hoàng, người con gái Việt Nam
Như mặt trời, ánh nắng chóa chang chang
Như mặt trăng, muôn nét đẹp dịu dàng.
*********
ẤM NƯỚC NHÀ
Vì nước vì non, phải nghỉ xa
Bốn biển năm châu, vốn một nhà
Một quả địa cầu, chung cuộc sống
Một Nguồn một Cội, nở muôn hoa
Hồng Hoang nhân loại, tình thắm thiết
Đại Đồng chung hội, Cội Nguồn Ca
Tri âm tri ngộ, đời Thánh Đức
Chén rượu tự do, ấm cửa nhà.
*********
THIÊN BÚT CA
Cõi Sơn Hà, trăng treo lơ lững
Ánh đèn khuya, Bút nổi cuồng phong
Kinh Luân tuông chảy mấy vòng
Trời Nam tỏ rạng, con Rồng cháu Tiên.
*********
NGUYỆN CẦU CA
Lòng này gởi lên nguồn Tiên Tổ
Xin Trời cao nâng đỡ cháu con
Thế gian tai họa khó mòn
Trần gian bể khổ lại còn khốn nguy
Trời thăm thẳm lạy quỳ kính bái
Xin Trời Cao tỏ đãi bình yên
Cầu mong non nước vạn hiền
Nở cành xanh ngọn là điềm ước ao
Đường sanh sống xin nào may mắn
Đức Trời Cao vun vén ban cho
Đồng Bào khỏe mạnh ít lo
Họa tiêu phước đến ấm no đẹp lành
Đường tu niệm lòng thành muôn kiếp
Theo Trời Cha dù chết cũng cam
Linh hồn nguyện được siêu thăng
Về nơi Nguồn Cội vĩnh hằng yên vui.
*********
LUỒNG GIÓ MỚI
Tổ Tiên ta dựng lên tất cả
Núi, Sông, Hồ, Biển cả, Rừng xanh
Ta vui mùa lúa chín thơm
Ta vui non nước đã dồn mùa xuân
Trời Đất rộng một luồng gió mới
Cảnh Cò bay phơi phới làng quê
Đàn Trâu ăn cỏ quên về
Hực hừng xuân nở, Thỏ hề chơi Trăng.
*********
QUÉT RÁC
Hỡi cô quét rác bên đường
Rằng cô có nhớ Cội Nguồn Ông Cha
Quét thời cô quét cho xa
Chớ để rác nhà bẩn cả đường đi.
*********
MỘT TÌNH YÊU
Đạo và Đời, em ơi luôn suy nghĩ
Cuộc song hành, như thế mới mới cao
Và giờ đây, ta thực hiện ước ao
Nền độc lập, muôn năm không giặc giã
Theo Tổ Tiên, cuộc đời luôn cao cả
Nền Cội Nguồn, nền ngọt ngào em nhé
Đường tình yêu, một cuộc tình cõi thế
Yêu mãi yêu, không biết đến thời gian
Chỉ đôi ta, cùng với ánh trăng ngàn
Cùng núi sông, với muôn nghìn hoa lá
Trời cao xanh, muôn vì sao sáng tỏa
Như chúc mừng, cho đôi trẻ đang yêu
Một mối tình, luôn chắc chắc chiêu chiêu
Ta mãi yêu, một tình yêu chung thủy
Ta mãi yêu, mà không cần suy nghĩ
Một tình yêu, không bến cũng không bờ
Niềm vô tận, một cuộc tình vô tận
Một tình yêu, của muôn vạn bài thơ.
*********
CHIA VUI
Đồng Bào ta hãy đồng tình
Một lòng một dạ giữ gìn non sông
Thờ Cội Nguồn đội Cha Ông
Lập lên xã hội con Rồng cháu Tiên
Đập tan phản động cuồng điên
Việt Nam bền vững thiêng liêng đất trời
Giàu sang tái tạo cuộc đời
Vinh quang hạnh phúc ta thời chia vui.
*********
BẤT TỬ CA
Đời hạnh phúc, là cuộc đời giác ngộ
Sống vì dân, là lối sống thanh cao
Sống như ông cha sống rất tự hào
Đường giữ nước, năm nghìn năm văn hiến
Trãi máu xương, đã vào muôn trận chiến
Khiếp quân thù, tan lũ giặc ngoại xâm
Ôi vinh quang, ôi Tổ Quốc cha ông
Ôi Việt Nam, ôi Tổ Quốc Tiên Rồng
Nền Quốc Đạo, nền chân lý Đại Đồng
Luôn sáng chóa, một Đạo Đời thống nhất
Nghĩa Đồng Bào, một mối tình thơm ngát
Niềm tự do, trong y bát trời Nam
Mãi yên vui, trong cuộc sống chứa chang
Một cuộc sống, siêu phàm luôn bất tử
Một cuộc sống, khiêu hùng chăn thú dữ
Đời giác ngộ, một cuộc đời chiến sĩ
Mãi rền vang, làm chấn động thiên thu,
*********
KHÁT VỌNG TỰ DO
Hỡi người, người có biết chăng
Cuộc đời nô lệ, hằng hằng khổ đau
Ngục tù xiềng xích biết bao
Rầu rầu tủi tủi đớn đau tột cùng
Cá như trên thớt vẫy vùng
Non sông đất nước anh hùng còn đâu
Nghìn năm nô lệ quá lâu
Nay ta đứng dậy đạp đầu ngoại xâm
Hùng Vương người hỡi Hùng Vương
Giờ đây con cháu lên đường tự do
Đòi công lý, đòi ấm no
Đòi nền độc lập Trời cho con người
Bình minh tỏ rạng chân trời
Xuân hoa đua thắm cuộc đời thần tiên
Việt Nam độc lập linh thiêng
Việt Nam trẻ mãi con thuyền tự do.
*********
VIỆT NAM
ĐẤT NƯỚC CON NGƯỜI
Việt Nam đất nước con người
Mênh mông Biển cả, đất trời Trường Sơn
Đồng quê lúa mãi xanh dờn
Quanh năm Cò mãi lội bùn suối sông
Quê hương đất nước cha ông
Muôn thu đẹp mãi, con Rồng cháu Tiên
Tuy đời vất vã liên miên
Nhưng đời vẫn đẹp con thuyền tự do
Đời lao động đời ấm no
Ngập tràng xuân chảy, Trời cho vạn lành
Văn minh nhờ được học hành
Non sông đất nước, đã thành cõi Tiên.
*********
DÂN CA CỘI NGUỒN
Hò hơ ơi hò
Người thông quên mất Cội Nguồn
Người dốt còn biết tôn thờ ông cha
Học thức mà quên nước nhà
Quên luôn Tiên Tổ, quên là Hùng Vương
Hò hơ ơi hò
Thông như vậy có gì cao cả
Khờ như ta chẳng nhả hiếu trung
Dân ta còn có chổ dùng
Đâu như những kẻ bất trung quên nòi
Hò hơ ơi hò
Năm nghìn năm gương soi dựng nước
Dựng cơ đồ Quốc Giáo Văn Lang
Rồng Tiên phất phới trời Nam
Con Hồng cháu Lạc tiếng vang sấm rền
Hò hơ ơi hò
Nền Quốc Đạo văn minh có một
Cội Đại Đồng siêu việt nhân gian
Linh thiên cảm ứng ngút ngàn
Thậm thâm vi diệu vô vàng anh linh
Hò hơ ơi hò
Nền vũ trụ thênh thang rộng lớn
Đức Cha Trời thâu tóm chuyển luân
Hùng Vương tiếp nhận chân truyền
Đêm lời Tiên Tổ xuống miền trần gian
Hò hơ ơi hò
Cội Nguồn Đại Đạo Thiên ban
Mở ra Quốc Đạo Văn Lang nước nhà
Đó là Hiến Pháp dân ta
Dựng non dựng nước dựng nhà Rồng Tiên
Hò hơ ơi hò
Nền Độc Lập muôn năm bền vững
Sống tự do cơm đủ, chăn thừa
Thời ấy thế giới kém thua
Văn minh Việt Cổ sớm trưa tung hoành
Hò hơ ơi hò
Nền nông nghiệp hình thành lúa nước
Thêm văn minh sắt, thép, đồng, thau
Văn minh dệt lụa kém đâu
Cung thần, kiếm phép siết bao lẫy lừng
Hò hơ ơi hò
Nền Độc Lập ba nghìn năm ấy
Giặc ngoại xâm khiếp vía hồn kinh
Ba nghìn năm giặc nín thinh
Hết còn mơ tưởng rập rình nước ta
Hò hơ ơi hò
Bằng đường khác giặc qua buôn bán
Trao đổi hàng, thám thính dò la
Phen lần mối nhợ ông cha
Trộm nền Văn Hiến nước nhà Rồng Tiên
Hò hơ ơi hò
Dùng pháp thuật ếm liền sông núi
Chém mạch Rồng từng khúc hết linh
Chờ cho con cháu suy thêm
Lần lần xâm lấn đổi tên sơn hà
Hò hơ ơi hò
Văn Lang Quốc Nạn khó qua
Thủ Đô Xích Quỷ Bắc Hà mất luôn
Chỉ còn Nam Việt Văn Lang
Từ đây xâm lấn ngoại ban chẳng dừng
Hò hơ ơi hò
Lệnh Trời ta lại xuống trần
Thiên La Địa Võng xoay vần kiền khôn
Ta khờ mà lại thương dân
Thông chi mà lại quên lần hiếu trung
Hò hơ ơi hò
Nghìn năm nô lệ có căn
Trăm năm nô lệ nào hằng khác chi
Ba mươi năm nào có ra gì
Xương phơi trắng đất, chất thì đầy non
Hò hơ ơi hò
Nếu ai trung hiếu còn son
Phải tin lời dạy trong kinh mà làm
Rồng Tiên là ánh Đạo Vàng
Dựng nguồn Độc Lập, Thiên Đàng Tự Do
Hò hơ ơi hò.
*********
HẾT TẬP 5
*********
*********************
*********
*********************
* * *
VĂN HÓA CỘI NGUỒN
***NAM MÔ_AMEN***
VĂN HÓA CỘI NGUỒN
***NAM MÔ_AMEN***

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét